MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 647

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 647

638 từ · ~4 phút đọc

Chương 647 Đang hòa giải, thì Thẩm Lưu Thư dẫn theo luật sư ăn mặc chỉnh tề đi đến. Trác Nguyệt vừa trông thấy Thẩm Lưu Thư thì thái độ lạnh lùng cao quý lập tức trở nên yếu ớt, như cô gái nhỏ chịu uất ức nhào vào lòng ông ta: “Anh tới rồi, em đang bị người ta đổ hết mọi oan ức lên đầu đây này!” Lời vừa ra khỏi miệng thì đã bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã, vùi đầu vào ngực ông ta khóc không ngừng. Mọi người ở đó trông thấy thế đều trợn mắt há hốc miệng. Trác Nguyệt là hoa đán của đài Hoàn Á, mà ông Thẩm này cũng nổi tiếng ít nhiều, tuy quan hệ của bọn họ đã là bí mật không kín trong giới, nhưng tận mắt nhìn thấy, mọi người vẫn có lòng hóng hớt. Ông Thẩm này cũng lắm phước, được người đẹp yêu thương nhung nhớ, khiến con người ta hâm mộ không sao tả được. Thẩm Lưu Thư khẽ ôm lấy Trác Nguyệt, ánh mắt lại thản nhiên đảo quanh. Ông ta nhận được điện thoại của Trác Huyên, biết Trác Nguyệt xảy ra chuyện, lẽ ra không định tới, nhưng nghe nói chuyện này liên quan đến Nam Mẫn, cả con trai ông ta cũng dính vào nên mời rời khỏi bữa tiệc, vội vã chạy tới. Sau khi biết rõ đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện, ông ta liếc Trác Nguyệt một cái, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm, ý lạnh lọt vào trong mắt bà ta, khiến đáy lòng Trác Nguyệt trầm xuống. Trái tim bất chợt trở nên thấp thỏm. Thẩm Lưu Thư nhìn Dụ Lâm Hải, lại chuyển hướng ánh mắt sang Nam Mẫn, giọng nói ôn hòa bình thản: “Mẫn, chuyện hôm nay quả đúng là Trác Nguyệt không hợp đạo lý, có thể nể tình chú, bỏ qua cho cô ấy được không?” Môi Nam Mẫn hơi mím lại, đang định mở miệng, phía cửa truyền đến một tiếng gào lớn. “Dựa vào cái gì mà bỏ qua? Thẩm Lưu Thư, mặt mũi ông đáng giá vậy sao?” Thẩm Lưu Thư, Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải lần lượt nhìn theo tiếng hét, thấy Bạch Lộc Dư đẩy Dụ Phượng Kiều ngồi trên xe lăn chậm rãi đi vào. Đại sảnh cục công an vốn đang ngột ngạt huyên náo bỗng chốc lại thêm một luồng khí lạnh. Mắt phượng Dụ Phượng Kiều khẽ nâng lên, lạnh lẽo nhìn qua: “Ai dám làm đau con gái tôi, bà đây không tha cho cô ta đâu!” Vừa nhìn thấy Dụ Phượng Kiều đi tới, Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải gần như cùng đứng dậy, đi về phía cửa nghênh đón. “Dì Dụ”. Nam Mẫn gọi Dụ Phượng Kiều một tiếng, lại ngẩng lên nhìn về phía Tô Duệ và Bạch Lộc Dư: “Sao mọi người lại cùng nhau qua đây?” Bạch Lộc Dư nói: “Gặp nhau ở tiểu khu thì cùng nhau đến thôi”. Dụ Phượng Kiều nắm tay Nam Mẫn, hòa lẫn vẻ dịu dàng và ngang ngược làm một: “Yên tâm, có mẹ ở đây, cho dù là ai cũng không bắt nạt con được đâu”. Khóe miệng Nam Mẫn khẽ giật giật. Dụ Phượng Kiều nghe nói Nam Mẫn đến, không kịp chờ đợi muốn đến thăm cô, vừa đến cửa tiểu khu thì gặp đoàn người Bạch Lộc Dư, Bạch Lộc Dư rất có ấn tượng với mẹ chồng cũ này của Nam Mẫn, anh ta lễ phép tiến lên chào hỏi. Biết được bên Nam Mẫn xảy ra chút chuyện, còn liên quan đến Trác Nguyệt và Trác Huyên, Dụ Phượng Kiều sợ cô chịu thua thiệt, đương nhiên muốn qua làm chỗ dựa cho cô!