MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 680

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 680

508 từ · ~3 phút đọc

Chương 680 Nhưng nhiều năm chiến đấu cống hiến đã tô điểm thêm cho cô ấy phần khí chất mạnh mẽ rắn rỏi, ngũ quan yêu mị thêm phần khí khái anh hùng. Nhà văn Woolf từng nói: “Linh hồn vĩ đại đều đều nằm trong cơ thể lưỡng tính”. Chính là nói phụ nữ như Lạc Ưu. Lạc Ưu cười lớn ha ha: “Tôi là thân nữ nhi lòng nam nhi, không có cái phúc đi học, yêu đương, kết hôn sinh con như cô gái bình thường, cuộc sống quân đội thích hợp với tôi hơn”. Nam Mẫn nói: “Con gái cũng không cứ phải kết hôn sinh con, giúp chồng dạy con mới là cuộc sống bình thường, con người sống trên đời này, sống thế nào mà chẳng là sống, con đường mình chọn, thong thả sảng khoái bước tiếp là được”. “Nói đúng lắm, tôi cũng nghĩ như vậy”. Lạc Ưu và Nam Mẫn nói chuyện rất ăn ý, nâng ly rượu chạm với cô. Rượu này do đích thân Lạc Ưu ngâm, tự đặt tên là “Trăng sáng ở ngoại ô Moscow”, rượu có màu xanh băng, không vấn đề gì, chỉ một chữ : mạnh. Ở quán café uống rượu đuôi gà, cũng không còn ai như vậy. Rượu xuống cổ họng, nóng ran rát, chỉ cảm thấy cả người sảng khoái. Đã rất lâu Nam Mẫn không trò chuyện với ai vui vẻ như vậy, mặc sức uống thỏa thích. Dụ Lâm Hải ở một bên thấy vậy không nhịn được lên tiếng: “Rượu này mạnh lắm, uống ít thôi”. “Đừng quản tôi”. Nam Mẫn liếc xéo qua Dụ Lâm Hải với ánh mắt lãnh cảm: “Anh không đi dỗ dành Bạch Nguyệt Quang của anh đi, còn ở đây làm gì?” Dụ Lâm Hải mím môi, không nói gì. Lạc Ưu cũng liếc xéo anh ta một cái: “Đúng thế, anh ở đây làm gì? Phải làm gì thì làm đi”. Dụ Lâm Hải luôn cử xử hòa nhã trước mặt Nam Mẫn, nhưng không hề e dè trước mặt người khác. Anh nghiêng đầu nhìn Lạc Ưu một cái: “Cô nghỉ phép không về nhà, chạy đến thành phố Bắc làm gì?” “Lánh nạn, nhân tiện đến trị thương”. Vừa dứt lời. Dụ Lâm Hải: “Lánh nạn gì?” Nam Mẫn: “Cô bị thương à?” Hai người cùng lên tiếng, nhưng trọng điểm quan tâm không giống nhau. Lạc Ưu nhìn vẻ mặt căng thẳng của họ, khóe môi buông lỏng, đỡ hông, thờ ơ nói: “Không có gì, bị thương ở hông, bệnh cũ thôi… nói đến lại hơi đau rồi”. Còn về lánh nạn gì, thì cô ấy không nói. Vì ngay cả bản thân cô ấy cũng không biết, rốt cuộc là ai đang âm thầm nhằm vào cô ấy. Lạc Ưu bị thương ở hông trong một lần tác chiến. Cô ấy nói nhẹ nhàng như gió thổi mây trôi, nhưng Nam Mẫn nhìn vẻ mặt của cô ấy, là biết bị thương không nhẹ.