MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 687

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 687

557 từ · ~3 phút đọc

Chương 687 Không đợi Nam Mẫn lên tiếng, Lạc Ưu được cô dìu đỡ đã tiến lên một bước nói: “Được lắm Phó Vực, cô bé còn nhỏ thế mà anh cũng xuống tay được? Càng ngày càng cầm thú rồi đấy!” Phó Vực: “?” Phó Vực: “…” Không biết là nhìn thấy chiến hữu cũ quá đỗi vui mừng, hay là bị lời nói làm người ta kinh hãi muốn chết của Lạc Ưu dọa sợ. Tóm lại cái hông vừa được châm cứu hết đau của Phó Vực lại giật thót. Cảnh tượng biến thành… Lạc Ưu và Phó Vực đều nằm sấp trên giường, một người được châm cứu, một người được mát xa. Tô Âm mát xa cho Phó Vực, vô cùng thuần thục, mỗi một lần đều vô cùng dễ chịu, Phó Vực tỏ ra rất sung sướng. Nhưng không có ai quan tâm anh ta có sung sướng hay không. Trong phòng khám không lớn chật kín người, mọi ánh mắt đều dồn lên Nam Mẫn và Lạc Ưu. Quyền Dạ Khiên nhìn chằm chằm cái eo thon của Lạc Ưu, ánh mắt quan quan tâm, hỏi Nam Mẫn: “Tiểu Lục, hông của cô ấy bị thương nặng không, sẽ không để lại di chứng gì chứ?” Nam Mẫn chuẩn bị châm cứu, thản nhiên nói: “Phần hông bị tổn thương rất nhiều năm rồi, bệnh lâu năm khó chữa”. Quyền Dạ Khiên cau chặt mày. Phó Vực nằm sấp, miệng cũng không dừng nói, nghiêng đầu nhìn Lạc Ưu: “Phần hông eo của cô bị thương trong nhiệm vụ ở La Hải phải không? Tôi nhớ khi đó suýt nữa liệt nửa người, tất cả mọi người cho rằng cho sắp cáo biệt đội đặc chiến rồi, không ngờ ba tháng sau cô lại trở về. Tôi còn tưởng cô đã khỏi bệnh rồi cơ, vậy mà vẫn chưa dưỡng thương tốt. Tôi nói này, một cô gái như cô, đã sắp đến ba mươi rồi, việc gì phải liều mạng như vậy, lấy chồng đi được rồi”. “Anh im miệng lại! Anh tưởng tôi giống anh, không ở được trong quân đội nữa thì về nhà kế thừa hoàng vị à?” Lạc Ưu đau đến mặt tái nhợt, không còn dư sức lực tranh cãi với Phó Vực: “Hơn nữa tôi gả cho ai? Hay là gả cho anh cho xong”. Tô Âm: “…” Quyền Dạ Khiên: “…” Phó Vực vội nói: “Đừng! Tôi không dám lấy cô, tôi không thích đàn ông”. Dụ Lâm Hải trừng mắt với anh ta: “Cậu im miệng đi”. Lạc Ưu không cảm thấy bị xúc phạm, cười hừ một tiếng: “Đúng, tôi nam tính khí phách hơn anh nhiều. Không giống anh, dám làm không dám chịu”. Phó Vực không phục: “Tôi đã làm gì? Sao không dám nhận?” “Anh đã làm gì tự trong lòng anh không biết sao?” Lạc Ưu nhìn sang phía Tô Âm một cái: “Cô bé, em đừng sợ, có các chị ở đây, nếu anh ta làm chuyện không bằng cầm thú với em, em cứ nói với bọn chị, bọn họ xử lý anh ta giúp em, bắt anh ta chịu trách nhiệm với em! Nếu anh ta dám không chịu trách nhiệm, bọn chị đánh cho anh ta rụng hết răng!” Phó Vực: “…”