MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 715

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 715

442 từ · ~3 phút đọc

Chương 715 “…!” Nam Mẫn vốn đang ngoan ngoãn cúi đầu nghe dạy dỗ, không hề phản bác, vừa nghe thấy cái này, cô liền ngẩng đầu. “Không được!” Nhốt cô nửa tháng, thà để cô chết đi còn hơn. Tô Duệ nghiêm mặt: “Lời em nói không tính”. Nam Mẫn nóng nảy: “Em không chịu!” Tự do của cô do cô làm chủ, lời cô nói không tính thì ai nói mới tính đây? “Được, không nghe đúng không?” Tô Duệ trực tiếp lấy điện thoại, gọi một số điện thoại nước ngoài: “Em gái anh không nghe lời tôi, anh nói chuyện với con bé đi”. Lập tức Nam Mẫn có một loại dự cảm không lành. Quả nhiên, một khắc sau, Tô Duệ liền đưa điện thoại đến bên tai cô: “Nói đi”. Trong ống nghe truyền đến một giọng nói cực thấp cực trầm: “Nam Mẫn”. Còn trực tiếp gọi tên cô được sao? Lòng Nam Mẫn run lên, mặt cũng trắng bệch trong chớp mắt, khóe miệng cứng ngắc, nặn ra một tiếng: “Anh cả…” Dụ Lâm Hải nhìn sắc mặt Nam Mẫn vừa khiếp đảm lại sợ hãi, lông mày nhíu lại. Cô cũng có lúc sợ như vậy? Không biết đầu dây bên kia nói gì mà khiến Nam Mẫn cúi thấp đầu. “Em sai rồi. Em biết”. Ỉu xìu không có tinh thần. Tô Duệ nhận điện thoại, khẽ nhếch miệng: “Quả nhiên lời của anh con bé mới chịu nghe, đúng là nhóc con thiếu đòn”. Bên kia lại nói gì đó, Tô Duệ ‘ừ’ một tiếng, đưa điện thoại di động cho Quyền Dạ Khiên: “Anh cả tìm chú”. “Tìm em?” Quyền Dạ Khiên chỉ vào mình, khuôn mặt luôn lạnh lùng lại thêm một tia hãi hùng. Anh ta nhận lấy điện thoại di động, hắng giọng gọi khẽ: “Anh cả”. Lạc Ưu tò mò nhìn sang. Không biết đầu dây bên kia là ai, nói cái gì mà có thể khiến tên vua mặt lạnh toát mồ hôi lạnh. “Vâng, em biết rồi. Em sẽ đi xử lý”. Lúc này mới cúp điện thoại. Quyền Dạ Khiên đưa điện thoại cho Tô Duệ, sắc mặt đông cứng. Nam Mẫn tưởng rằng mình hại anh hai bị anh cả mắng, cô áy náy lắm, đang muốn nói chuyện thì Quyền Dạ Khiên liền hỏi: “Em có biết kẻ bắt cóc em là ai không?” “Không biết”. Nam Mẫn lắc đầu, nhớ lại mặt của người đó, cau mày nói: “Hắn để râu quai nón, cơ thể cường tráng, đôi mắt đó… vô cùng quen thuộc, nhưng mặt thì không nhận ra”.