MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 751

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 751

526 từ · ~3 phút đọc

Chương 751 Anh biết không nên lợi dụng người lúc khó khăn, càng không nên được nước lấn tới, nhưng, nhưng… Đây có lẽ lần đầu tiên anh lại gần cô sau khi li hôn! Chỉ số nhịp tim, nhiệt độ hiển thị trên máy đo bên cạnh đang tăng lên. Nam Mẫn lướt nhìn một cái, cau mày: “Anh kích động cái gì?” Cô rót một chén trà bón cho anh uống, vuốt ngực cho anh ta, miệng lẩm bẩm: “Người vừa làm xong phẫu thuật não kiêng kỵ nhất là xúc động, nhiệt độ tăng lên, rất dễ nhiễm trùng, anh kiềm chế cảm xúc cho tôi…” Dụ Lâm Hải cũng muốn kiềm chế cảm xúc, nhưng tay của cô vuốt trên lồng ngực anh, giống như một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng bóp trái tim anh vậy, khiến trái tim anh đập càng nhanh hơn. Nhìn chỉ số nhịp tim trên máy đo càng lúc càng tăng, Nam Mẫn ý thức được điều gì, mau chóng buông tay. Vừa buông ra thì bị Dụ Lâm Hải tóm chặt tay. Lần này không phải cổ tay, mà là ngón tay. Đôi mắt sâu của anh hơi ửng đỏ, nói với Nam Mẫn; “Để yên, cứ để như vậy, để tôi bình tĩnh lại là được”. Nắm tay của cô, cảm nhận hơi ấm của cô, anh cảm thấy an tâm. Chỉ số nhịp tim dần ổn định lại. Nam Mẫn theo dõi máy đo, nhìn nhịp tim và nhiệt độ trở lại bình thường, mới thở nhẹ nhõm. Cô muốn rút tay về, lại sợ kích động đến anh, chỉ đành để anh nắm như vậy. Anh nằm, cô đứng, hơi nghiêng người, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc. Dụ Lâm Hải nắm tay của cô, hơi thở của hai người gần như giao hòa với nhau, quấn quýt không dứt. Cảnh này đúng là nhìn thế nào cũng quái dị. “Được chưa?” Nam Mẫn không được tự nhiên, hơi lùi về phía sau. “Ừm, được rồi”. Dụ Lâm Hải nhẹ nhàng buông tay của cô, Nam Mẫn vừa định rút tay về thì bị anh tóm lấy. Lần này Nam Mẫn cau mày thật, người đàn ông này sao cứ làm vậy, có chuyện gì thế? Cô không biết, giờ đây cái đầu trọc đang giằng co thế nào. Cái cân giữa đạo đức và cảm tính đang không ngừng chao đảo bập bênh, ép anh phải đưa ra lựa chọn! Cuối cùng Dụ Lâm Hải nhìn đôi mắt động lòng người của Nam Mẫn, cuối cùng bên phía cảm tính đánh đổ đạo đức với thế trận áp đảo, anh đưa ra quyết định. “Tiểu Mẫn”. Dụ Lâm Hải cất giọng khàn khàn lên tiếng: “Trong khoảng thời gian tôi nằm viện, em đến với tôi, được không?’ Nam Mẫn nhìn thẳng vào đôi mắt sâu u tối của anh, rơi vào trầm mặc. … “Cái gì? Anh ta nằm viện, em đến chăm sóc anh ta?” Bạch Lộc Dư nổi khùng: “Đây là điều kiện của tên nhóc Dụ Lâm Hải đưa ra cho em phải không?”