MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 784

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 784

517 từ · ~3 phút đọc

Chương 784 Cô nói xong, cầm ống tiêm đi về phía chủ nhiệm Hoàng. Chủ nhiệm Hoàng mặt tối sầm, từng bước lùi về sau. “Thuốc tiêu viêm thôi mà, sẽ không lấy mạng ông đâu, sợ cái gì”. Khóe miệng Nam Mẫn nở nụ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, giống như nữ Tu La tới lấy mạng, tay cô hạ kim tiêm xuống, sắp đâm vào người chủ nhiệm Hoàng… “Đừng! Trong này là thuốc độc, sẽ xảy ra án mạng đó!” Chủ nhiệm Hoàng không chịu nổi nữa, đột nhiên giãy giụa, bởi vì quá hoảng sợ, nước mắt nước mũi tràn xuống, toàn thân run rẩy giống như phát tác bệnh động kinh. “Không phải tôi muốn hại người, là bọn họ ép tôi làm như vậy, bọn họ ép tôi…” Sau đó ông ta quỳ trên đất, chắp tay nói với Nam Mẫn: “Grace, tôi cầu xin cô, nhìn vào quen biết nhiều năm của chúng ta, cô hãy bỏ qua cho tôi một lần!” Tầm mắt Nam Mẫn lạnh nhạt quét qua mặt ông ta, phun ra câu chữ lạnh lẽo vô tình. “Nếu như không phải nhìn vào quen biết nhiều năm nay, mũi tiêm này đã ghim vào cơ thể ông rồi”. Cô giơ tay ra hiệu, vệ sĩ kéo chủ nhiệm Hoàng đi, ông ta trong lúc giãy giụa còn không ngừng kêu oan. “Oan ức thì nói với cảnh sát đi, muốn sống ra ngoài gặp người nhà, tôi khuyên ông tốt nhất thành thật khai báo, Kiều Lãnh sẽ không bảo vệ ông đâu”. Nam Mẫn giao ống tiêm cho Cố Hoành: “Giao cái này cho cảnh sát, cầm đi hóa nghiệm”. “Ừ”. Cố Hoành vừa muốn đi thì được Nam Mẫn căn dặn: “Anh đích thân trông chừng, đừng để người của hắn táy máy tay chân”. “Rõ”. … Xử lý xong chuyện, Nam Mẫn toàn thân mệt rã rời. May mà mũi tiêm kia chưa đâm vào người Dụ Lâm Hải, nếu quả thật tiêm vào, hậu quả thật sự không tưởng tượng nổi. “Nhờ em đến kịp thời, nếu không anh đã mất mạng rồi”. Nam Mẫn nghiêng đầu nhìn về phía Dụ Lâm Hải, chân mày nhíu lại, cũng không có nhìn ra bất kỳ niềm hạnh phúc được sống sót sau tai nạn của anh, ngược lại hình như… rất vui vẻ? Thiếu chút nữa anh chết rồi, vui vẻ cái quỷ gì? Dụ Lâm Hải mắt thấy sắc mặt Nam Mẫn trầm xuống, vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm túc: “Sao em biết chủ nhiệm Hoàng là do tên họ Kiều phái tới?” Anh nhích vào trong, lộ ra hơn nửa cái giường muốn nhường Nam Mẫn ngồi, nhưng Nam Mẫn không ngồi giường, mà ngồi ghế. Nói đến chuyện lúc trưa, cổ họng Nam Mẫn lúc này có hơi nghẹn. “Tôi không biết chủ nhiệm Hoàng sẽ có vấn đề, nếu không cũng sẽ không để Cố Hoành gửi tin nhắn cho ông ta. Lão Hoàng và tôi quả thực đã quen biết khá lâu”.