MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1122

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1122

624 từ · ~4 phút đọc

Chương 1124

Đã thật lâu rồi Tưởng phu nhân không gọi cô bằng cái tên này.

Đây có phải chứng tỏ bà đã tha thứ cho cô không?

“Một trái tim khoan dung độ lượng…” Tưởng phu nhân rũ mắt xuống, thì thào tự nói, “Tha thứ cho người khác, không để tâm đến lỗi lầm của họ…”

“Mẹ nuôi!” Tề Mẫn Mẫn khóc nhào vào lòng Tưởng phu nhân, “Xin cho phép con đươc tiếp tục gọi người là mẹ nuôi! Con từ nhỏ đã không có mẹ, vẫn luôn xem người như mẹ ruột của mình.”

Tưởng phu nhân không nói gì, sau hồi lâu bị Tề Mẫn Mẫn ôm, liền giơ tay lên khẽ vuốt ve mái tóc cô.

Nhìn thấy phản ứng của Tưởng phu nhân, Hoắc Trì Viễn đã rất lâu rồi chưa lộ ra biểu tình thoải mái như vậy.

“Mẹ nuôi, khi nào thời tiết ấm áp, con lại bồi mẹ cùng nhau trồng các loại hoa trong vườn. Khi mùa hạ sang, cả sân nhà đều là hương hoa rồi.” Tề Mẫn Mẫn vui vẻ nói với Tưởng phu nhân.

“Được!” Thanh âm của Tưởng phu nhân khàn khàn trả lời.

“Mẹ thích hoa gì?” Tề Mẫn Mẫn cười hỏi.

“Hoa hồng, hoa hồng trắng, loại hoa mà Y Nhiên thích nhất.” Anh mắt Tưởng phu nhân mê man trả lời.

“Vậy chúng ta sẽ trồng một vườn hoa trắng.Mẹ nuôi, mẹ cảm thấy có được hay không?” Tề Mẫn Mẫn dùng sức gật đầu, một bên cười một bên vui vẻ lau nước mắt.

“Được.” Thanh âm khàn khàn lại vang lên.

“Đến lúc đó, anh tới xới đất cho 2 người.” Hoắc Trì Viễn cũng gia nhập cuộc nói chuyện phiếm.

“Chú, xới đất cũng là một kỹ thuật! Anh biết cầm xẻng sao?” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm nói.

“Em đừng xem thường anh. Anh đã từng học qua cách dùng đao đấy!” Hoắc Trì Viễn nhíu mày.

“Cầm đao với cầm xẻng giống nhau sao?” Tưởng phu nhân đột nhiên mở miệng nói.

“Bác gái, hai người dậy con!” Hoắc Trì Viễn lập tức cười năn nỉ. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Vậy con cùng Tề Mẫn Mẫn học. Lúc mùa thu đến, con bé đã xới vườn xong hai lần rồi, xới đến mềm cả tay ra đây này.” Tưởng phu nhân nhớ lại những lúc đã từng ở bên cạnh Tề Mẫn Mẫn, trong mắt đầy ý cười.

“Cô ấy đã không nói với con. Đây là không muốn để cho con đau lòng mà.” Hoắc Trì Viễn cười nói.

Lý Nham cũng không bị mọi người nói chuyện phiếm quấy nhiễu, vẫn như cũ bình tĩnh khâu vết thương lại cho Hoắc Trì Viễn.Sau khi xử lý tốt miệng vết thương của anh, lại đi trị thương cho Hoắc Hoài Lễ.

Trên tay Hoắc Hoài Lễ bị thương nhẹ hơn Hoắc Trì Viễn, chỉ là miệng vết thương có dài hơn một tấc.

Lý Nham dùng bông tiêu độc lau sạch miệng vết thương cho ông, sau khi lắc lên một chút thuốc bột, liền dùng băng gạc băng lại.

Sau khi kết thúc toàn bộ, anh mới thở hắt ra một hơi.

Lại ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tề Mẫn Mẫn đang rúc ở trong lòng Cố phu nhân, trái một câu” mẹ nuôi”, phải một câu” mẹ nuôi” dỗ cho đối phương cười khanh khách không ngừng, anh liền trừng to mắt.

Đây là xảy ra chuyện gì chứ?

Hai người vừa mới còn thủy hỏa bất dung, làm sao có thể chưa đầy vài phút liền biến thành mẹ nuôi cùng con gái nuôi rồi hả?