MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1187

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1187

582 từ · ~3 phút đọc

Chương 1187 Không phải của anh thì còn là của ai? Hoắc Trì Viễn cúi đầu mổ vài cái mới buông Tề Mẫn Mẫn ra: “Đi thôi!” “Buổi tối không cần đến đón em. Em tính định đi cùng Giai Tuệ và Ninh Hạo.” Tề Mẫn Mẫn cười nói xong liền nhảy xuống khỏi Maybach. Hoắc Trì Viễn nghe được cô nói, lập tức nhăn mày lại. Vốn tưởng rằng đã sớm chấp nhận chuyện Tề Mẫn Mẫn muốn lập gia đình là sự thật, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Trì Viễn hôn Tề Mẫn Mẫn, trái tim Ninh Hạo vẫn cảm thấy đau đớn, đau đến mức trán lấm tấm mồi hôi. “Ninh Hạo, cậu làm sao vậy?” Vương Giai Tuệ nhìn Ninh Hạo, lập tức quan tâm đi tới, đỡ lấy cánh tay anh. Ninh Hạo rút tay ra, thản nhiên nở nụ cười:”Không có việc gì.” “Không phải cậu bị ốm chứ? Sắc mặt rất khó coi.” Vương Giai Tuệ lo lắng hỏi. “Thật sự không có việc gì.” Ninh Hạo cười nói xòn, liền nhìn về phía Tề Mẫn Mẫn, tia cười nhợt nhạt càng đậm hơn. “Lớp trưởng, chúc mừng năm mới!” Tề Mẫn Mẫn đi tới bắt chuyện với Ninh Hạo, sau đó ôm lấy Vương Giai Tuệ, “Giai Tuệ, mấy ngày không thấy cậu, nhớ cậu chết đi được!” “Nhớ tớ cậu cũng không giúp tớ được mười lăm điểm các môn.” Vương Giai Tuệ giả vờ bất mãn kháng nghị. “Tớ đồng ý với Hoắc Trì Viễn rồi. Đừng nóng giận. Đêm nay tớ sẽ ở cùng với các cậu.” Tề Mẫn Mẫn ôm chặt Vương Giai Tuệ, làm nũng nói. “Thật chứ?” Vương Giai Tuệ nở nụ cười. “Hôm nay tớ mời, chúng ta đi ăn quán nướng Phiên Hương đi.” Tề Mẫn Mẫn hưng phấn đề nghị. “Để tớ mời.” Ninh Hạo tao nhã cười nói. “Phải là tớ mời! Tớ muốn bồi tội với các cậu.” Tề Mẫn Mẫn ôm cánh tay Vương Giai Tuệ, khẽ cười nói. Ninh Hạo nhìn Tề Mẫn Mẫn phát hiện ra cô đã gầy đi rất nhiều, không còn hồng nhuận khỏe mạnh như lúc trước, liền nhăn mi:”Đợt nghỉ đông này cậu ăn cơm không ngon miệng sao?” Nghe Ninh Hạo nói, Vương Giai Tuệ lo lắng nhìn Tề Mẫn Mẫn. Cô từ Hoắc Nhiên mà biết rõ kỳ nghỉ đông này Tề Mẫn Mẫn đã trải qua đau khổ, Tề Mẫn Mẫn hiện giờ đã tốt hơn so với ngày tết âm lịch rất nhiều. Ba mười ngày đó Tề Mẫn Mẫn tái nhợt tiều tụy, nhớ đến lại thấy đau lòng. Tề Mẫn Mẫn che mặt mình, khẽ cười lè lưỡi:”Tớ giảm béo. Thế nào? Hiệu quả cũng không tồi chứ?” “Cậu vốn không bé. Giảm béo cái gì chứ?” Ninh Hạo nhíu mi một chút. Anh biết ông ngoại của cô đã chết, là do qua đau buồn sao? Anh cảm thấy tươi cười của cô ẩn dấu sự tang thương không dễ dàng phát hiện. “Gầy một chút ưa nhìn hơn. Giai Tuệ cũng gầy mà.” Tề Mẫn Mẫn cười to. Vương Giai Tuệ cúi đầu, tâm trạng hơi trùng xuống. Cô vốn không hề giảm béo, là liên tục mấy ngày ăn không ngon miệng, không ăn vào này nọ, nên gầy. Hoắc Nhiên kia còn hẹp hòi hơn cả lỗ kim, mấy ngày nay không hề đến thăm cô. Anh thật sự muốn cô phải lựa chọn sao?