MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1287

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1287

558 từ · ~3 phút đọc

Chương 1287 “Lớp trưởng chơi tennis vô cùng lợi hại, Tô đại thần, người bình thường chỉ xứng nhặt cầu cho cậu ấy. “ Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm trêu chọc. “Đuowng nhiên không,… em nói cái loại này, không tin thử xem.” Tô Hoán khiêu khích nhìn về phía Hoắc Trì Viễn: “Không biết ai nhặt cầu, đúng không, Hoắc tổng?” Xem ánh mắt của Tiểu Hạo nhìn vợ người ta rõ ràng chưa từ bỏ ý định, anh nên để cho em anh có cơ hội biểu hiện trước mặt mỹ nữ, cho dù không ôm được mỹ nhân về, cũng muốn đối phương hối hận cô đã không chọn một người đàn ông tuấn tú như thế nào. Hoắc Trì Viễn nhìn thoáng qua Ninh Hạo, nhàn nhạt trả lời: “Thử xem liền biết.” Tề Mẫn Mẫn lo lắng nhìn thoáng qua Cố Mjac. Kỹ thuật đánh cầu của anh, vừa rồi đã thua mình vài quả. Thực cùng so với Ninh Hạo, chắc anh chỉ đi nhặt cầu. Cô cũng không muốn anh mất mặt trước mặt người ngoài. “Chồng, em đói rồi, chúng ta đi ăn cơm được không?” “Trong áo khoác của anh có socola.” Hoắc Trì Viễn đẩy tay cô ra, cầm vợt đi lên trước, lãnh ngạo nói với Ninh Hạo: “Có dám đánh một ván hay không?” “Được.” Ninh Hạo cười gật đầu. Tô Hoán ném bóng cho Ninh Hạo, không kiềm chế được cười nói: “Anh tin tưởng em.” Ninh Hạo khẽ ngẩng cao đầu nở nụ cười, đón bóng đi đến giữa sân, nói với Hoắc Trì Viễn:”Hoắc tổng, nhận bóng!” Nói xong, Ninh Hạo làm một động tác truyền bóng phóng khoáng. Hoắc Trì Viễn hết sức chăm chú nhìn chằm chằm quả bóng trong tay Ninh Hạo, nhìn thấy bóng đập vào vách tường bắn ngược trở lại, lập tức nhảy lên đón bóng. Quả bóng bị Hoắc Trì Viễn đánh ra rơi xuống phía sau anh. Tề Mẫn Mẫn chạy nhanh tói nhặt quả bóng lên, ném qua cho Hoắc Trì Viễn:”Chồng, cố lên!” Hoắc Trì Viễn xoa đầu Tề Mẫn Mẫn:”Vừa rồi phạm lỗi.” “Lớp trưởng là toàn năng các môn thể thao, bại dưới tay cậu ấy cũng không sao mà.” Tề Mẫn Mẫn áp vào bên tai Hoắc Trì Viễn, nhỏ giọng an ủi. Hoắc Trì Viễn cười hôn lên hai má cô:”Cổ vũ cho anh!” Tề Mẫn Mẫn dùng sức gật gật đầu. Cô biết Hoắc Trì Viễn kiêu ngạo, không cho phép mình thua. Cô chỉ có thể ở bên cạnh cổ vũ cho anh. Hai người lại tiếp tục thi đấu, rõ ràng nhận ra Ninh Hạo cao tay hơn một chút, nhưng Hoắc Trì Viễn cũng không hề kém thế, ương ngạnh chống cự, đánh trả, vô cùng phấn khích. Hoắc Trì Viễn dù sao tài nghệ cũng không bằng người, lúc Ninh Hạo dương đông kích tây chạy sai phương hướng, nhìn thấy quả bóng bay tới, anh lùi về sau đón bóng thì suýt trượt chân ngã sấp xuống. “Chồng cẩn thận!” Tề Mẫn Mẫn giật mình la lớn. Nghe được lời nói của cô, Hoắc Trì Viễn càng đánh càng hăng, ngược lại Ninh Hạo mới đầu còn dũng mãnh vô cùng giờ bắt đầu không yên lòng, dần dần ở thế hạ phong.