MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1307

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1307

578 từ · ~3 phút đọc

Chương 1307 Tề Mẫn Mẫn liếm môi một cái:”Tớ đi chơi bóng với Hoắc Trì Viễn thì gặp anh ta, bọn tớ không biết nhau. Là tớ liều mạng xin anh ta ký tên cho các cậu đó.” “Cảm ơn!” Có người nói cảm ơn Tề Mẫn Mẫn. Tề Mẫn Mẫn chột dạ lau trán. May mắn, mọi người không phát hiện ra cô nói dối. “Còn lại, chúng ta bán cho các bạn lớp khác đi.” Vương Giai Tuệ nhấc laptop lên, phát hiện ra còn 10 tờ chữ ký nữa.”Đổi lại tiền rồi chúng ta mời Hoắc tổng đi ăn cơm.” “Được! Giữa giờ tự học xong chúng ta ra sân bán đấu giá. Giá cao hơn người.” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười nói. “Bán đấu giá? Cậu nghĩ ra cái gì vậy?” Vương Giai Tuệ cười rộ lên. Cái việc bán đấu giá mấy thứ này của Tô Hoán cũng chỉ có Tề Mẫn Mẫn mới nghĩ ra. Trả giá cao hơn người! Nếu Tô Hoán biết chữ ký của mình được xử lý như vậy, không phải sẽ tức giận đến lệch cả mũi sao? “Cứ như vậy đi!” Tề Mẫn Mẫn nói xong, chuông reo vào lớp vang lên. Cô nhanh chóng trở về chỗ ngồi. “Cậu thật sự muốn bán chữ ký của anh họ à?” Ninh Hạo không kiêng dè nhìn Tề Mẫn Mẫn. Chẳng qua chỉ là chữ ký, anh không hiểu vì sao mấy bạn học này lại hưng phấn như vậy. “Đương nhiên!” Tề Mẫn Mẫn cười trả lời. “Thật sự sẽ có người mua sao?” Ninh Hạo có chút không tin. Có lẽ anh họ biết hết mấy loại chuyện này, cho tới bây giờ anh không hề cảm thấy anh họ có chỗ nào không giống người bình thường, không hề coi anh ấy là đại minh tinh. Chỉ đơn giản là anh họ của anh Tô Hoán. “Không tin? Vậy tư học xong cậu đi cùng xem trò vui đi.” Tề Mẫn Mẫn cười nói. Người khác ký tên cô không dám tự tin như vậy, nhưng đó lại là chữ ký của Tô Hoán, cho dù cô không muốn tự tin cũng tự tin. Nữ sinh trung học mà không mê luyến Tô Hoán, ngooài cô ra chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Giả lao giữa giờ tự học, Tề Mẫn Mẫn và Vương Giai Tuệ chạy đến vườn cây sau trường, cứ như đang bán đấu giá thật vậy. Nhìn thấy các học sinh tranh nhau bỏ tiền ra, Ninh Hạo ngạc nhiên trừng lớn ánh mắt. Đến khi Tề Mẫn Mẫn phe phẩy tập tiền trước mặt Ninh Hạo anh vẫn bày ra vẻ mặt không thể tin nổi. “Buổi tới cùng nhau ăn cơm. Gọi anh họ cậu đến đi.” Tiếu Nhễm vui vẻ nói. “Hay là thôi đi. Nếu anh ấy biết cậu lấy chữ ký của anh ấy ra bán đấu già, còn bán giá cao như vậy, tự tôn của anh ấy sẽ bùng nổ mất. Cậu cứ để anh ấy đứng trên mặt đất đi.” Ninh Hạo cười trả lời. Bị câu nói của Ninh Hạo làm cho bật cười:”Hay là mời anh ấy vào vai nhân vật XXX kia! Cứ có anh ấy là được!” “Vậy tớ gọi điện cho anh ấy sắp xếp thời gian.” Ninh Hạo nhìn thoáng qua mấy ngườ mua chữ ký kia liếc mắt một cái, thấp giọng nói.