MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1389

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1389

465 từ · ~3 phút đọc

Chương 1389 Vương Giai Tuệ không tình nguyện giúp Hoắc Nhiên mặc áo khoác, nhét túi vào trong tay anh, giống như dỗ trẻ con: “Bác sĩ Mông Cổ, ngoan! Về nhà nhé!” Hoắc Nhiên không biết làm sao, nhíu mày: “Em thật nhẫn tâm!” Vương Giai Tuệ nở nụ cười sáng lạn: “Nếu như em không nhẫn tâm thì sẽ khiến người nhà anh thất vọng nha? Bọn họ đã mong chờ anh hai ngày một đêm rồi đó!” Hoắc Nhiên mím môi: “Được rồi, anh nghe lời em!” “Thế mới ngoan!” Vương Giai Tuệ thỏa mãn cười. Hoắc Nhiên giữ chặt tay Vương Giai Tuệ, bá đạo nói: “Xuống tiễn anh!” “Em cũng định như vậy!” Vương Giai Tuệ cười sáng lạn. Kỳ thật cô cũng không nỡ để anh đi. Có anh bên cạnh cực kỳ vui vẻ và ấm áp. Hoắc Nhiên cười tà, nắm chặt tay Vương Giai Tuệ đi ra ngoài. Đưa Hoắc Nhiên xuống dưới tầng, Vương Giai Tuệ bắt đầu có cảm giác không nỡ, nắm chặt tay anh không nỡ buông. “Cái kia…..Anh đi đường cẩn thận…..Đi chậm thôi!” Hoắc Nhiên gật đầu. Vương Giai Tuệ đột nhiên trầm mặc. Cô không biết phải nói gì nữa. Là cô đuổi anh về nhà nhưng bây giờ lại không nỡ. Sau khi Hoắc Nhiên mở cốp, để hành lý vào trong rồi đóng lại. Anh sắp đi rồi! Trong đầu Vương Giai Tuệ đột nhiên xuất hiện câu đó. Anh chưa đi, tim cô đã khó chịu rồi. Đột nhiên cô nhào vào lòng Hoắc Nhiên, ôm chặt eo anh. “Không nỡ xa anh à?” Hoắc Nhiên lên mặt, cười nheo hai mắt. Vương Giai Tuệ có chút xấu hổ nói: “Về đến nhà nhớ phải gọi điện cho em đó!” Thấy cô chết cũng không chịu thừa nhận không nỡ xa mình, Hoắc Nhiên dùng sức gỡ tay cô ra, xoay người đi. Thấy anh có vẻ tức giận, Vương Giai Tuệ vội vàng tiến lên ôm eo anh, giọng nói nghẹn ngào: “Bác sĩ Mông Cổ, em không nỡ xa anh! Làm sao bây giờ? Em không thể tách khỏi anh…..” Hoắc Nhiên thỏa mãn cười xoay người, dùng sức ôm lấy Vương Giai Tuệ, nhiệt tình hôn lên đôi môi đang nức nở của cô. Lúc Vương Giai Tuệ đang ý loạn tình mê, anh mới mở cửa bên ghế phụ lái, nhét cô vào trong rồi nhanh chóng đi qua đầu xe, ngồi vào ghế lái. “Hoắc Nhiên?” Vẻ mặt Vương Giai Tuệ mê man nhìn Hoắc Nhiên. “Không phải em không nỡ rời xa anh sao? Anh không nỡ. Cho nên chúng ta cùng nhau về đi!” Hoắc Nhiên cười tà nói. “Không cần!” Vương Giai Tuệ hoảng loạn mở cửa xe.