MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1391

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1391

482 từ · ~3 phút đọc

Chương 1391 Tên này quá xấu xa rồi! Làm sao cô có thể là đối thủ của anh chứ? Hoắc Nhiên nhìn trời:”Như vậy là không muốn về nhà? Hay anh đưa em đi hóng gió. Tâm trạng anh tốt lên rồi thì chúng mình về nhà. Về nhà em!” Câu cuối, Hoắc Nhiên nhấn mạnh, sợ Vương Giai Tuệ đổi ý. Vương Giai Tuệ chỉ biết khổ dài. Cô tự biết mình không đấu lại với Hoắc Nhiên. Quả thật, ở bên anh, cô ngay cả năng lực tự bảo về mình cũng không có. Hôm qua cô có thể bảo vệ sự trong sạch của mình, hoàn toàn là vì anh không ra tay với cô. Nghĩ đến cảnh thân mật đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại đỏ bừng. Cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy? Cứ như cô cũng muốn bị anh… Tối nay nếu anh ngủ lại, cô có thể chống cự nổi mị lực của anh sao? Hoắc Nhiên đỗ xe ở bờ sông, mở cửa cho Vương Giai Tuệ xuống xe. Vương Giai Tuệ vừa bước xuống đã bị gió thổi cho co rúm người lại, lúc này một chiếc áo khoác lập tức được khoác lên vai cô. Cơ thể lạnh như băng của cô ấm áp lại trong nhát mắt. Cô cảm nhận được không chỉ có nhiệt độ cơ thể của anh, còn có sự quan tâm che chở vô tận mà anh dành cho. “Không ngờ đến bờ sông gió lại lớn như vậy.” Hoắc Nhiên ôm bả vai Vương Giai Tuệ áy náy nói. Hoắc Nhiên thản nhiên ôm lấy thắt lưng Vương Giai Tuệ cười hì hì, ngồi xuống bờ đê với cô:”Ấm quá! Vợ của anh thật tốt!” Vương Giai Tuệ không có phản bác, đỏ mặt tựa vào vai anh, lẳng lặng thưởng thức ngắm sao cùng với ánh đèn đuốc trên ca nô đằng xa. Hoắc Nhiên cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Vương Giai Tuệ. Cô không hề kháng nghị nói mình không phải là vợ anh, chứng tỏ đáy lòng lại đón nhận anh thêm một phần. Sớm hay muộn cũng có ngày, anh sẽ làm cho cô toàn tâm toàn ý yêu anh. Anh rất tự tin vào điều này. Cái gì mà lớp trưởng, cái gì mà chân dài……………chỉ là phù du. “Hoắc Nhiên, em cảm thấy tình yêu giống như sao băng vậy, tới nhanh đi cũng nhanh. Nếu bốn năm sau anh vẫn còn yêu em, thì chúng mình kết hôn nhé” Vương Giai Tuệ ngẩng đầu, nhìn gương mặt tuấn dật của Hoắc Nhiên. “Tới nhanh đi nhanh thì gì là tình yêu mãnh liệt.” Hoắc Nhiên nhéo nhéo mũi Giai Tuệ, lạnh mặt nói. “Tình yêu mãnh liệt?” Vương Giai Tuệ tròn mắt hỏi. Tình cảm giữa ba và mẹ, không phải là yêu sao?