MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1473

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1473

599 từ · ~3 phút đọc

Chương 1473 “Mẹ vốn muốn đi tặng, nhưng lại cảm thấy không tốt, sợ làm người ta hiểu lầm.” Lý Á Lệ xấu hổ đi tới nói với con gái, “Để lại cũng vô dụng. Để mẹ vứt đi.” “Bác gái, bác muốn vứt cái gì vậy?” Giọng nói của Hoắc Nhiên đột nhiên xuất hiện ở cửa. Lý Á Lệ bị dọa đến run tay, cả thùng BY lập tức rơi hết xuống đất. Lý Á Lệ xấu hổ muốn tìm cái hố nào để chui xuống. Thứ này lại để cho bạn trai của con gái nhìn thấy. Không biết người ta có hiểu lầm sinh hoạt cá nhân của bà loạn đến thế nào. Bà nhanh chóng ngồi xuống nhặt lên, vừa nhặt vừa giải thích:”Hàng mẫu của công ty, mỗi công nhân đều được phát một thùng. Bác đang định vứt đi.” “Sản phẩm của Hoắc Y?” Hoắc Nhiên cầm lấy một hộp, nghiêm túc nhìn thoáng qua, “Ném đi thì tiếc quá. Cho cháu đi.” Vốn xấu hổ đến không dám ngẩng đầu nhưng vừa nghe Hoắc Nhiên nói, Vương Giai Tuệ ngẩng phắt đầu lên giận dữ nói với đối phương:”Bác sĩ Mông Cổ, anh bị ngứa da à?” “Em hiểu lầm rồi! Anh muốn mang về tặng cho đồng nghiệp. Tiểu hạt tiêu, anh đối với em chưa bao giờ dám tồn tại chút tà niệm nào. Nếu co, em giết anh đi!” Hoắc Nhiên vỗ ngực nói. “Như vậy còn được.” Vương Giai Tuệ phụng phịu, đỏ mặt nói. Hoắc Nhiên đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy Vương Giai Tuệ, vừa dỗ cô vừa nói:”Tiểu hạt tiêu, chừng nào thì em bằng lòng chấp nhận anh?” “Làm nô lệ sao?” Vương Giai Tuệ dừng sức nhéo tay Hoắc Nhiên, xấu hổ hỏi. Mẹ cô còn đang ở đầy, anh không thể đứng đắn một chút sao? Cô Nhiên tội nghiệp nhìn Vương Giai Tuệ:”Em không hiểu sao?” Vương Giai Tuệ đẩy Hoắc Nhiên ra, đỏ mặt nói:”Đồ ăn ở căng tin bệnh viện chỗ anh không phải rất ngon sao? Sao cứ đến nhà người ta ăn cơm vậy?” “Bởi vì cơm nhà em có hương vị gia đình.” Hoắc Nhiên dõng dạc trả lời. Lý Á Lệ nhìn thấy con gái và Hoắc Nhiên đấu võ mồm với nhau, cười vui vẻ. Đây là cuộc sống mà bà muốn. Con gái không cần phải gả cho nhà giàu có, chỉ cần con bé có được một người đàn ông yêu thương nó thật lòng. “Hoắc Nhiên, thùng em để trên bàn, anh đừng quên mang đi tặng. Em đi nấu cơm.” Vương Giai Tuệ cất cái thùng BY xong, bước vào phòng bếp. “Mẹ, cơm đã chín rồi. Đồ ăn con cũng làm xong rồi.” Vương Giai Tuệ cười nói. “Con gái mẹ thật là hiền lành! Ai lấy về chính là có phúc.” Lý Á Lệ vui vẻ nhìn Hoắc Nhiên. “Cháu chính là người đàn ông có cái phúc đó.” Hoắc Nhiên ôm bả vai Vương Giai Tuệ, kiêu hãnh cười nói. “Buông tay ra!” Vương Giai Tuệ thấp giọng ra lệnh. Anh đúng là đang ngứa da rồi, dám ôm cô bao nhiêu lần trước mặt mẹ cô. “Các con cứ thoải mái ôm nhau. mẹ là một người mẹ có tư tưởng tiến bộ.” Lý Á Lệ cười trốn vào phòng bếp. Bà không phải không để ý đến trinh tiết của con gái, mà là sự tín nhiệm với Hoắc Nhiên. Cậu ta không phải là một người đàn ông làm mấy điều xằng bậy.