MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1567

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1567

569 từ · ~3 phút đọc

Chương 1567 Có thể giải thích việc làm này của Dương Nguyệt Quyên chỉ có một khả năng. “Người đàn bà này!” Tề Bằng Trình hối hận nói, “Lúc trước mắt ba thực sự là bị mù rồi.” “Mà còn là mù quáng không hề nhẹ.” Hoắc Trì Viễn không lưu tình chút nào trả lời. Nghe thấy Hoắc Trì Viễn nói, Tề Bằng Trình đặc biệt tự trách, mặt đỏ lên vì xấu hổ. “Cảnh sát đã hạ Lệnh truy bắt.Con sợ bà ta còn có người tiếp tay, sẽ chạy thoát. Vạn nhất bà ta chạy thoát…” Hoắc Trì Viễn lo lắng nói. “Bảo vệ tốt cho Tiểu Nhiễm.” Người thứ nhất Tề Bằng Trình nghĩ đến chính là con gái bảo bối của mình. Nếu như Dương Nguyệt Quyên chó cùng rứt giậu, ông sợ bà ta sẽ làm hại Tề Mẫn Mẫn. “Con đã tăng bảo an. Ba cũng nên cẩn thận.” Hoắc Trì Viễn cẩn thận nhắc nhở Tề Bằng Trình. “Không cần lo lắng cho ba. Bảo vệ tốt Tiểu Nhiễm là được.” Tề Bằng Trình không sao cả trả lời. “Ba khỏe, Tiểu Nhiễm mới có thể tốt được.” Hoắc Trì Viễn thật lòng nói. Nói xong, Hoắc Trì Viễn liền cúp điện thoại. Sợ ba vợ lơ là, anh lại gọi tới một số điện thoại khác: “Phái người đến bảo vệ Tề Bằng Trình. Uh`m. Không cần cho ông ấy biết.” … Tề Lạc đeo túi sách trên lưng xuống taxi, đi vào một tiểu khu. Đang muốn lên lầu, liền nhìn thấy một lượng lớn cảnh sát mặc áo chống đạn chạy qua. Cô ta bị quần chúng vây quanh chen lách đẩy lùi lại phía sau hai bước, đang muốn than thở vài câu bất mãn, liền nghe thấy người dẫn đầu bố trí, sắp xếp nhiệm vụ, mơ hồ có nghe qua tên của mẹ, điều này làm cho cô ta thấy hoảng sợ,nên lập tức cúi đầu ẩn vào trong đám người. Mẹ? Những người này muốn bắt là mẹ sao? Cô ta lập tức trốn vào trong một góc không người, bấm số điện thoại của Dương Nguyệt Quyên: “Mẹ, mẹ làm chuyện gì phạm pháp hả?” “Con nói bậy bạ gì đó? Mẹ con là lương dân tuân thủ pháp luật!” Dương Nguyệt Quyên khinh thường cười lạnh. “Dưới lầu nhà chúng ta là một đoàn cảnh sát, súng đã đã lên nòng đang dò xét, nói muốn bắt được Dương Nguyệt Quyên. Không có khả năng lại trùng tên trùng họ đi?” Tề Lạc khẩn trương nói. “Cái gì?” Dương Nguyệt Quyên bị doạ đến đánh rơi điện thoại trên mặt đất, bà ta cuống quýt nhặt điện thoại lên, run như cầy sấy hỏi, “Tiểu Lạc, con xác định là muốn bắt mẹ?” “Người bọn họ muốn bắt tên là Dương Nguyệt Quyên! Hiện tại cũng đã bao vây xung quanh nhà chúng ta rồi.”Tề Lạc nhỏ giọng trả lời. “Con đừng về nhà! Tìm bừa một nhà bạn học nào đó trốn đi.” Dương Nguyệt Quyên nói xong liền cúp điện thoại. Trên trán Tề Lạc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân vô lực ngồi sững sờ trên mặt đất. Người cảnh sát muốn bắt thực sự là mẹ. Bà ấy rốt cuộc đã làm chuyện gì? Nhiều cảnh sát như vậy, nhất định không phải là chuyện nhỏ.