MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1595

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1595

523 từ · ~3 phút đọc

Chương 1595 Ninh Hạo nhún vai, không tin lên hỗ trợ, chỉ thưởng thức, nhìn hai cô gái cười đùa. Thời gian cậu có thể ngắm nhìn Tề Mẫn Mẫn vậy mà chỉ còn hai ngày nữa thôi. Trái tim giống như khoét một lỗ lớn. Một tay cậu vắt lên lưng ghế, cắn mu bàn tay. Nếu Tề Mẫn Mẫn không đến đại học Q, vậy cậu đỗ đại học Q còn có nghĩa lý gì chứ? Có lẽ, đã đến lúc cậu quyết định có nên đi học ở Harvard hay không? Harvard và đại học Q đều không có Tề Mẫn Mẫn, cũng giống nhau mà thôi. Mà học Harvard sẽ càng có ích cho tương lai của cậu hơn. “Lớp trưởng, bạn đang nghĩ gì vậy?” Tề Mẫn Mẫn tò mò nhìn Ninh Hạo. “Ông nội mình đã xin học bổng cho mình ở Harvard. Có lẽ mình sẽ đi Mỹ!” Ninh Hạo trầm trọng trả lời. “Harvard?” Tề Mẫn Mẫn có chút cảm thán, “Vậy là bạn sẽ không cần phải cố gắng ôn tập như chúng mình!” Chỉ vậy thôi sao? Ninh Hạo có chút thát vọng. Vậy mà Tề Mẫn Mẫn chẳng có chút lưu luyến, muốn giữ cậu lại. Xem ra, cậu cũng nên từ bỏ tình yêu đơn phương này rồi. “Đúng vậy! Bạn nói thế đột nhiên mình cảm thấy bản thân ngốc quá!” Ninh Hạo cười nhạt. “Quá ngốc rồi!” Vương Giai Tuệ cũng gật đầu đồng ý, “Nếu mình là bạn thì sẽ không đi học nữa. Cả ngày trốn học!” “Mình cũng định nói vậy!” Tề Mẫn Mẫn dựa vào bả vai Vương Giai Tuệ, cười nói. “Được đến đâu hay đến đó, mình vẫn muốn ở bên cạnh các bạn đến ngày cuối cùng nha!” Ninh Hạo cười trả lời, “Đặt một dấu chấm hết hoàn chỉnh trong cuộc đời cấp ba của mình!” Tề Mẫn Mẫn tán thưởng, gật đầu, “Đúng là con người chăm chỉ, hiếm có!” Ninh Hạo được khen, khuôn mặt ửng đỏ. “Hai người, một người đi Harvard, một người ở lại thành phố A, còn mỗi mình mình biết làm sao bây giờ?” Vương Giai Tuệ đột nhiên nhớ tới hiện thực. “Giai Tuệ, bạn sẽ gặp rất nhiều Tề Mẫn Mẫn và Ninh Hạo, sẽ tiếp tục trở thành bạn tốt của bọn họ, trải qua cuộc đời sinh viên phong phú. Không cần lo lắng đâu!” Tề Mẫn Mẫn ôm Vương Giai Tuệ cười nói. “Sẽ không giống như hai bạn đâu! Mình biết mà!” Vương Giai Tuệ sầu não trả lời. Giai Tuệ biết rằng cho dù sau này cô có nhiều bạn bè như thế nào cũng không thuần túy bằng tình bạn giữa cô, Tề Mẫn Mẫn và Ninh Hạo được. Phần tình nghĩa này cô sẽ khắc ghi trong lòng. “Nếu Cố tiên sinh đồng ý thả người thì tốt rồi. Hai chúng ta sẽ đi cung điện G bằng vàng, ngắm hoa sen ở Y minh viên.” Vương Giai Tuệ có chút tiếc nuối. Cô rất muốn có bạn cùng ở tại thành phố B nha.