MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1600

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1600

512 từ · ~3 phút đọc

Chương 1600 Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm nghiêng đầu:”Không có khả năng! Chú em, chấp nhận số mệnh đi!” “Cái gì không có khả năng?” Giọng nói của Hoắc Trì Viễn đột nhiên vang lên sau lưng Tề Mẫn Mẫn. Cô khiếp sợ quay đầu, nhìn thấy Hoắc Trì Viễn, lập tức hưng phấn đứng dậy, nhào vào trong lòng anh:”Hoắc Trì Viễn! Sao anh lại đến đây?” “Đang đói bụng. Nghe Hoắc Nhiên nói muốn đưa bọn em đến chỗ này ăn cơm, anh liền mang theo cả vợ chồng Trịnh Húc đến đây.” Hoắc Trì Viễn chỉ chỉ Trịnh Húc và Lynda đằng sau. “Chị Lynda, vài ngày không gặp, bụng chị to ra rồi đấy!” Tề Mẫn Mẫn khoa trương cười nói. “Em muốn thổi khí cầu sao? Chị vẫn còn rất thon thỏ!” Lynda cố ý ôm bụng, chiếc áo quyến rũ hiệu POSE. Tề Mẫn Mẫn bị Lynda làm cho bật cười. “Hơn 3 tháng rồi sao?” Tề Mẫn Mẫn tò mò hỏi. “Ừm.” Lynda vẻ mặt hạnh phúc sờ sờ bụng, cười gật đầu. “Thật tốt!” Tề Mẫn Mẫn hâm mộ nói. “Nếu em không bắt anh phòng tránh, chúng ta đã có rồi.” Hoắc Trì Viễn áp sát bên tai Tề Mẫn Mẫn, thấp giọng nói. “Em muốn đến trường! Chú!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt trừng mắt nhìn Hoắc Trì Viễn liếc mắt một cái. “Em không muốn ngày khai giảng F đại đưa tin em mang thai.” “Đưa tin em mang thai. Không tồi!” Hoắc Trì Viễn mê hoặc cười nói, “Vậy em mới thực giống như danh hiệu sư mẫu.” “Đắc ý lắm sao?” Tề Mẫn Mẫn dùng sức nhéo thắt lưng Hoắc Trì Viễn. Ninh Hạo nhìn Hoắc Trì Viễn và Tề Mẫn Mẫn thân mật, trong lòng thảng thốt. Đi Harvard đi! Đi Harvard, có lẽ tim sẽ không đau nữa. Ba người bọn họ gia nhập sau, trừ Ninh Hạo, còn lại đều có đôi có cặp. Sáu người hạnh phúc, hơn nữa có vẻ anh cô đơn tịch mịch. Thấy Ninh Hạo không ăn gì, Tề Mẫn Mẫn quan tâm hỏi: “Lớp trưởng, có phải cay quá không?” “Không.” Ninh Hạo lập tức cười lắc đầu. Anh là bị Hoắc Trì Viễn kích thích đến đau lòng. “Học tập khẩn trương như thế, ăn nhiều một chút.” Hoắc Trì Viễn cười nói với Ninh Hạo. Nếu không phải tình địch, anh rất thưởng thức đứa nhỏ này. Ninh hạo cười cười: “Cảm ơn.” Hoắc Trì Viễn không hề nhìn Ninh Hạo, bắt đầu xé thịt dê, đặt vào trong đĩa của Tề Mẫn Mẫn. Tề Mẫn Mẫn cầm bát, gắp lại thức ăn cho anh: “Gần đây dạ dày của anh không tốt, đừng ăn cay quá.” Hoắc Trì Viễn nghe được lời nói của cô, trong lòng đặc biệt ấm áp. Anh không nghĩ tới cô sẽ chú ý đến dạ dày của anh. Có lẽ là bởi vì gần đây công việc bận quá, không có thời gian ăn cơm, cho nên dạ dày đình công.