MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1604

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1604

555 từ · ~3 phút đọc

Chương 1604 Từ nay về sau, không được nhớ đến Tề Mẫn Mẫn nữa. Cả đời này, cậu còn có thể yêu sao? Hai hàng lệ theo khóe mắt lặng lẽ chảy xuống. Cậu cũng không lau đi mặc cho nó rơi. Trở lại phòng, cậu lấy một quyển album ảnh ở trong ngăn kéo, ngồi ở bên giường yên tĩnh xem từng bức ảnh. Cạnh của quyển album sờn hết cả vì có người thường xuyên xe, Ngón tay Ninh Hạo chạm vào từng bức ảnh. Trong quyển album này đều là cậu âm thầm lấy di động chụp Tề Mẫn Mẫn. Mỗi một tấm ảnh đều là những kỷ niệm cực kỳ hạnh phúc nhưng cũng có chua xót. Bởi vì bọn họ không thể quay lại quá khứ được nữa. “Tề Mẫn Mẫn, hẹn gặp lại! Chúc bạn hạnh phúc!” Ninh Hạo nhắm mắt lại, cũng không khống chế nước mắt tùy ý để nó giàn giụa. Ninh phu nhân nhẹ nhàng đến đầu cầu thang, nhìn xuống dưới. Hôm nay sao lại an tĩnh như vậy? Hướng Thiên và Tiểu Hạo lại không cãi nhau. Vốn dĩ bà còn đang chờ hai người họ cãi nhau thì sẽ xuống dưới khuyên nhủ, không ngờ con trai trở về phòng, dưới lầu cũng không nghe thấy tiếng rống. Ninh Hướng Thiên nhifnt hấy vợ, lập tức vẫy tay với bà, vui vẻ nói: “Lại đây, tôi nói cho bà việc vui!” “Chuyện vui?” Ninh phu nhân khó hiểu, cau mày, đi xuống lầu, “Sao vậy?” “Tiểu Hạo đồng ý đi Harvard rồi!” Ninh Hướng Thiên đắc ý nói, “Tôi đã sớm biết nó nhất định sẽ phải chịu thua thôi!” “Thằng bé đồng ý rồi?” Ninh phu nhân sững sờ trừng to mắt. Vậy mà Tiểu Hạo đồng ý đi Harvard sao? Vậy còn lập trường, tình cảm của nó thì sao bây giờ? Ninh phu nhân cũng không sung sướng như dư đoán, ngược lại vẻ mặt bà lại đau lòng và lo lắng. “Nó đồng ý có gì không tốt chứ?” Ninh Hướng Thiên không vui trừng mắt nhìn vợ một cái. “Tôi là ba nó, tất nhiên nó phải nghe lời tôi rồi!” “Tôi đang lo lắng, thằng bé có thể từ bỏ tình cảm với cô bé kia sao? Tôi lo lắng nó một mình ở Mỹ, tâm trạng không tốt, chẳng may không thể chăm sóc bản thân cẩn thận thì sao bây giờ?” Ninh phu nhân chua xót lau nước mắt. “Lòng dạ đàn bà!” Ninh Hướng Thiên không đồng ý hừ một tiếng, “Nam tử hán đại trượng phu, sao có thể chỉ biết đến yêu đương chứ? Nó phải biết phấn đầu, tìm hiểu mọi thứ!” “Được rồi. Tôi lòng dạ đàn bà. Ông đúng!” Ninh phu nhân bất mãn xoay người đi lên cầu thang. Có đôi khi, bà phát hiện bản thân không thể nói chuyện với Ninh Hướng Thiên được. Bởi vì quan niệm hai người quá khác nhau, thậm chí là đối lập. Hoắc Nhiên dừng xe tại bên bờ sông, anh ôm lấy Vương Giai Tuệ, vùi mặt vào cổ cô nói: “Hạt Tiêu Nhỏ, anh thật sự rất nhớ em.” “Mới có hai ngày không gặp. Nào có khoa trương như thế?” Vương Giai Tuệ đỏ mặt nói.