MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1656

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1656

498 từ · ~3 phút đọc

Chương 1656 Ngốc! Ngốc đến mức làm cô đau lòng. “Anh hi vọng em chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra anh.” Đôi môi của Hoắc Trì Viễn tìm được ngón tay của Tề Mẫn Mẫn, nhẹ nhàng hôn một chút. Nhớ ra Ninh Hạo đang ngồi đằng sau, Tề Mẫn Mẫn lập tức thu tay lại, trừng mắt nhìn Hoắc Trì Viễn liếc mắt một cái. Hoắc Trì Viễn thông qua kính chiếu hậu khiêu khích nhìn thoáng qua Ninh Hạo. Anh muốn nói cho Ninh Hạo biết, sự xuất hiện của Ninh Hạo không hề ảnh hưởng đến anh. Ai mà không có thanh mai trúc mã? Nhưng chẳng đáng kể chút nào! Tình yêu không phải cứ sớm chiều bầu bạn mà nảy sinh, mà chỉ cần một ánh nhìn có thể làm trái tim trấn động. Đến nơi tụ tập, Hoắc Trì Viễn dừng xe lại, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tề Mẫn Mẫn, đôi môi mỏng hơi giật giật. Hiểu được ý tứ của Hoắc Trì Viễn, Tề Mẫn Mẫn lập tức đỏ bừng mặt. Ninh Hạo nhìn thấy, lập tức thức thời đẩy cửa xe đi xuống. Tề Mẫn Mẫn áp tới, nhanh chóng m.út môi anh một chút:”Bye!” Hoắc Trì Viễn sao có thể để cho Tề Mẫn Mẫn hôn đơn giản như có lệ như vậy? Anh lập tức ôm mặt Tề Mẫn Mẫn hôn thật sâu. Hồi lâu anh mới buông Tề Mẫn Mẫn ra. Nhìn thấy đôi môi của cô sưng đỏ, anh mới vừa lòng nở nụ cười:”Bao giờ xong gọi cho anh.” Tề Mẫn Mẫn giơ tay làm động tác “OK” Nhìn Tề Mẫn Mẫn xuống xe, Hoắc Trì Viễn nhìn thoáng qua biển tên khách sạn, lấy điện thoại ra. “Lynda, ngày mai hội nghị đầu tiên, cô hãy báo cho trưởng các bộ phận, đến họp ở khách sạn XX. “Được. Hoắc tổng.” Lynda lập tức cung kính trả lời. Hoắc Trì Viễn khởi động xe, chạy xe đến bãi đậu xe chứ không phải rời đi. Đỗ xe xong, anh lấy bật lửa, châm một điếu thuốc. Với anh mà nói, Tề Mẫn Mẫn vẫn còn là một đứa nhỏ. Đêm nay tụ tập chắc phải đến sáng. Hôm nay coi như lễ trưởng thành của Ninh Hạo và Tề Mẫn Mẫn, anh không thể gia nhập. Thật muốn đưa Tề Mẫn Mẫn đi trốn. Không để cho Ninh Hạo tồn tại trong trí nhớ của Tề Mẫn Mẫn quá nhiều. Tề Mẫn Mẫn đang ngồi đánh bài với các bạn hắt hơi một cái. “Điều hòa để thấp quá sao?” Ninh Hạo vẫn đang im lặng ngồi bên cạnh Tề Mẫn Mẫn lập tức quan tâm hỏi. “Không phải, có thể là dị ứng.” Tề Mẫn Mẫn nhận lấy khăn tay Ninh Hạo đưa cho, hơi lắc lắc đầu. Sau khi Tề Mẫn Mẫn lại nhập trận lần nữa, anh lập tức cầm điều khiển, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa.