MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1710

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1710

487 từ · ~3 phút đọc

Chương 1718

Tề Mẫn Mẫn quay lưng lại, đạm mạc nói: “Đưa điện thoại gọi cho luật sư của anh, bảo anh ta viết giấy thỏa thuận ly hôn đi. Tôi, Tề Mẫn Mẫn, tự nguyện bỏ hết mọi tài sản, không cần tiền nuôi dưỡng, không cần bất cứ một lợi ích gì. Tôi chỉ cầu xin anh trả lại một cuộc sống bình thường cho tôi.”

“Anh không đồng ý!” Hoắc Trì Viễn nói xong, liền nổi giận xoay người đi ra ngoài.

Tề Mẫn Mẫn cần bình tĩnh.

Anh cho cô thời gian, nhưng anh nhất định không đồng ý ly hôn.

Sau khi Hoắc Trì Viễn rời đi, nước mắt Tề Mẫn Mẫn không ngừng rơi xuống.

Cô khiến anh đau lòng, cũng bị sự tự trách của mình làm cho thống khổ.

Cô không giết bác gái, bác gái cũng vì cô mà chết.

Phu nhân Tưởng không chết, cũng chỉ còn lại một hơi thở. Có gì khác với chết chứ?

Bi kịch của bà ấy đều do cô mà ra.

Cô nhất định phải ly hôn.

Cô không thể đam tai nạn cho Hoắc Trì Viễn.

Không cần thêm bất kỳ ai chết vì cô nữa.

Hoắc Trì Viễn đứng ở ngoài cửa, buồn bực đấm vào vách tường.

Anh lại nổi giận với cô.

Anh không có tư cách đó.

Từ sau khi anh cho nhóm người đi xóa sạch đứa bé, anh đã mất đi tư cách nổi giận với cô.

Anh bị cô làm tức quá rồi.

Cô vậy mà muốn ly hôn vô điều kiện.

Đứa ngốc này.

Cô có thể bỏ lỡ mấy chục thậm chí mấy trăm triệu tài sản.

Anh yêu thương cô ngốc, cũng hận sự hôn mê mù quáng của mình.

Anh chờ cô hết giận, lại đi chuộc lỗi với cô.

Ngay lúc anh ảo não vì thái độ ác liệt của mình đối với cô khi đó, Hoắc Trì Viễn liền có điện thoại.

“Anh, bệnh viện đang lật trời tìm anh, anh chạy đi đâu thế?”

“Anh đang ở bệnh viện.” Hoắc Trì Viễn nhìn thoáng qua phòng bệnh của Tề Mẫn Mẫn, lạnh lùng trả lời.

“Anh ở bệnh viện sao không trở về phòng bệnh?” Hoắc Nhiên khó hiểu hỏi han.

Anh vừa mới trải qua một ca phẫu thuật mười mấy tiếng đồng hồ, mới vừa hết đã được đồng nghiệp cho biết anh hai biến mất.

Trên đầu anh quấn băng gạc, chạy đi đâu được?

Sợ anh gặp chuyện không may, Hoắc Nhiên lập tức gọi điện thoại.

“Anh ở bệnh viện phụ sản.” Hoắc Trì Viễn bình tĩnh trả lời.

“Bệnh viện phụ sản? Mẹ xảy ra chuyện gì à?” Hoắc Nhiên lập tức bối rối hỏi.

“Không phải mẹ.” Hoắc Trì Viễn vò đầu, thống khổ trả lời.

“Không phải mẹ? Chẳng lẽ….là chị dâu nhỏ?” Hoắc Nhiên khiếp sợ hỏi.