MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1738

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1738

472 từ · ~3 phút đọc

Chương 1738 Tề Mẫn Mẫn không chút do dự ký tên. Hoắc Trì Viễn do dự một chút, ánh mắt thống khổ dạo qua khuôn mặt cô một lượt, mới chậm rãi ký tên mình xuống. “Nha đầu, nếu em tha thứ cho anh, thì quay đầu nhìn lại. Anh vẫn sẽ dừng một chỗ chờ em.” Hoắc Trì Viễn khàn khàn nói. “Em sẽ không quay đầu.” Tề Mẫn Mẫn lạnh lùng trả lời. Hoắc Trì Viễn nắm chặt tay thành quả đấm, dùng lực giảo phá môi mỏng. “Nếu không có chuyện gì, mời rời đi. Em mệt rồi, muốn ngủ một chút.” Tề Mẫn Mẫn đưa lưng về phía anh nằm xuống, lạnh lùng nói. Hoắc Trì Viễn đã vài lần nghĩ muốn đưa tay ra, chạm đến tấm lưng cứng cỏi của cô, nhưng cuối cùng vẫn hạ xuống. Anh làm chuyện sai lầm, đương nhiên phải chịu phạt. “Nha đầu, bảo trọng!” Anh Hoắc nén nước mắt chua xót, cắn răng xoay người. Tề Mẫn Mẫn dùng lực cắn khăn trải giường, ngăn cản chính mình khóc thành tiếng. Cô hận anh bao nhiêu, thì thương anh bấy nhiêu. Hôn nhân này nhất định phải chia ly. Chu Cầm đứng ngoài phòng bệnh, nhìn thấy con trai đi ra, lập tức hỏi: “Vẫn ly hôn à?” Hoắc Trì Viễn cắn môi, thống khổ gật đầu. Chu cầm thở dài: “Tự tạo nghiệt thì không thể sống.” “Con biết.” Hoắc Trì Viễn khàn khàn đáp. Anh biết toàn bộ những chuyện này đều là trừng phạt anh. “Nhanh trở về phòng bệnh đi, sắc mặt con thật khó coi.” Chu Cầm đau lòng nhìn con trai. “Đã chết cũng không có cách nào chuộc tội.” Hoắc Trì Viễn chua xót nói. Nếu anh chết đi có thể đối lại tình yêu của cô, anh tình nguyện chết dưới một dao kia. Đáng tiếc, không những anh không chết, còn thấy được Tề Mẫn Mẫn không còn yêu anh như thế nào. Đau khổ kia còn khó chịu hơn cả cái chết. Trở lại phòng bệnh, anh nằm trên giường, mờ mịt nhìn ra ngoài bầu trời. Từng câu chuyện cũ, đan vào nhau, lộn đi lộn lại trong đầu anh. Nhớ những kỷ niệm cũ, đau và yêu triền miên. Khi mất đi Y Nhiên, anh cũng chưa từng khổ sở như vậy. Anh cảm giác không khí quanh mình như đã loãng, ngực chua xót đến khó thở. Nha đầu, cho anh một cơ hội, để anh chuộc tội. …. Tề Mẫn Mẫn thu dọn mọi thứ, đặt một bức thư lên đầu giường, không chút nào lưu luyến xoay người đi ra khỏi phòng bệnh. Giai Tuệ đi mua cơm cho cô, ngoài cửa không có ai. Cô cúi đầu, bước nhanh về phía thang máy.