MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1758

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1758

564 từ · ~3 phút đọc

Chương 1767

“Là đau lòng!” Hoắc Nhiên thở dài.

Bóng dáng của anh cả cực kỳ đau thương khiến người ta chua xót.

Vương Giai Tuệ tựa vào trong lòng Hoắc Nhiên, vì chuyện tình của Hoắc Trì Viễn và Tề Mẫn Mẫn mà thương tâm không thôi.

“Đừng buồn. Hai người bọn họ vẫn yêu nhau, chỉ là cần có thời gian để chữa lành vết thương.” Hoắc Nhiên ôm lấy bả vai Vương Giai Tuệ, cười nói.

“Ai biết quãng thời gian đó là bao lâu?.” Vương Giai Tuệ bĩu môi, phiền muộn nói.

“Việc này để cho anh cả tự mình suy nghĩ đi.” Hoắc Nhiên cầm lấy tay Vương Giai Tuệ, đi về phía thang máy.”Anh đã hẹn đám nha đầu Tiểu Tương kia rồi, cùng ăn một bữa cơm đi.”

“Chị Tương Tương?” Vương Giai Tuệ sửng sốt một phen.

Ông xã của Hoắc Tương là thị trưởng ở thành phố B, cứ nghĩ đến cùng một đại nhân vật như vậy ăn com, cô liền khẩn trương đến đau bụng.

“Luận bối phận, em có thể gọi là nha đầu, hoạc Tương Tương, hoặc là Tiểu Tương.” Hoắc Nhiên trêu cô cười cười, “Chị dâu.”

Nghe thấy Hoắc Nhiên nói, mặt Vương Giai Tuệ phút chốc đỏ bừng lên, cô khẽ vặn eo Hoắc Nhiên.

Ngày mai, cô khẳng định là bị chụp cái mũ” chị dâu” này chụp lên đầu rồi.

Nhìn thấy Vương Giai Tuệ đã bớt khẩn trương, Hoắc Nhiên liền cười ra mặt.

Anh lưu luyến tại bụi hoa nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ vẫn chưa thể tin được mình sẽ tình được tình yêu đích thực, hơn nữa còn là một cô gái thuần khiết như vậy.

Giai Tuệ giúp cho anh một lần nữa tin vào tình yêu.

Anh thề anh sẽ yêu cô cả đời.

Đến nhà hàng hẹn gặp Hoắc Tương, Hoắc Nhiên liền nhìn thấy Hoắc Tương cùng Tần Viễn Chu đang uống cà phê chờ bọn họ, anh liền giơ tay vẫy bọn họ.

“Hi!Em rể! Em gái nhà anh không bắt nạt em chứ?” Hoắc Nhiên không kềm chế được cười chào hỏi.

Tần Viễn Chu vừa định cười trả lời, liền nhìn thấy Hoắc Tương túm lấy tai Hoắc Nhiên.

“Bác sĩ Cố, anh còn chưa sửa lại lời nói, tay em chính là đang ngứa đấy!” Hoắc Tương hung hãn nói.

“Đau!” Hoắc Nhiên khoa trương kêu to, “Em rể, quản bà xã của em đi!”

Tần Viễn Chu đứng dậy, kéo Hoắc Tương vào trong ngực: “Ngoan!”

Tần Viễn Chu chỉ nói một chữ, Hoắc Tương liền buông lỗ tai Hoắc Nhiên ra, nhu thuận làm một người vợ hiền.

“Thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.” Hoắc Nhiên than thở ngồi xuống. Hoắc Tương lúc nào thì ngoan như vậy?Một Hoắc Tương như vậy thật khiến anh không quen.

“Anh còn không phải cũng vậy sao?” Hoắc Tương chớp mắt trêu trọc Vương Giai Tuệ.

Mặt Vương Giai Tuệ vọt một cái liền đỏ rực lên.

Tựa hồ như Hoắc Nhiên ở trước mặt cô cũng cưc kỳ kỳ “Nghe lời” vậy. Cô muốn anh đi hướng đông, anh tuyệt không dám đi về phía tây.

Hoắc Nhiên nắm lấy tay Vương Giai Tuệ, vẻ mặt thỏa mãn cười nói: “Bởi vì bà xã anh đáng yêu.”