MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1796

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1796

584 từ

Chương 1796 Thật lâu, thật lâu sau anh mới xoay người rời đi. “Ứng Mẫn” là người phức tạp, cũng là người đáng thương. Sự thiện lương của cô không muốn hại bất cứ ai, nhưng tà ác trong cô không ngại giết chính bản thân mình chỉ để làm tổn thương anh. “Không nên yêu” cũng là cái tội đã hủy đi Ứng Mẫn. Anh chỉ có thể nói câu xin lỗi. … “Rốt cục cũng bị quản rồi ha?” Trần Lương nhìn Tần Viễn Chu, khóe môi hơi nhếch. Tần Viễn Chu ôm sát bả vai Hoắc Tương, khẳng khái gật đầu: “Phải!Bị quản rồi, nhưng một chút khổ sở cũng không có.” ” Tư vị của hạnh phúc.” Trần Lương không có chút tư vị nhìn thoáng qua Hoắc Tương. Tần Viễn Chu là anh em của anh, từa trước đến nay anh dù khi dễ anh em cũng sẽ không động đến vợ bạn, cho nên cho dù từng có cảm giác đối với Hoắc Tương, anh cũng sẽ không đánh đổi tình bạn này của mình. Chỉ là sau Hoắc Tương sẽ còn người con gái khác có thể khiến tim anh đập loạn nhịp sao? Anh có chút lo lắng. “Nói rất đúng!” Tần Viễn Chu vẻ mặt hạnh phúc cười nói. “Đừng có khóc xong vác mặt tới tìm tớ là được.” Trần Lương cười vỗ vỗ bả vai Tần Viễn Chu. Vẫn chưa hãm sâu cho nên anh có thể bước ra đi? Hiện tại anh chỉ có thể chúc mừng Tần Viễn Chu cùng Hoắc Tương. Hoắc Tương nghe thấy Trần Lương nói, cô lập tức bất mãn kháng nghị: “Hai gạch ba sao, anh cho tôi là ôn thần sao?Chúng tôi sống rất vui vẻ!” “Gọi anh Trần!” Trần Lương nghiêm mặt, lạnh giọng ra lệnh, giống như ra lệnh cho binh sĩ của mình, tràn ngập uy nghiêm. Hoắc Tương vẻ mặt không sờn nói: “Hai gạch ba sao, nhà anh chỉ là cao hơn Viễn gia một chút thôi.” “Cái này mà cô cũng biết?” Trần Lương nhếch mày rậm nhìn về phía Tần Viễn Chu, “Viễn Chu, tớ thấy cậu đang ngày càng tiến vào cái vòng quản chồng của Cố Tưởng rồi đấy.” “Vậy cũng không sai.” Tần Viễn Chu một bộ dáng như không có chuyện gì”Tớ nguyện ý mà.” “Trên đời này còn ai có thể khiến cho cậu tự nguyện làm như thế nữa đây?” Trần Lương cười ha ha hai tiếng. Anh chưa bao giờ biết Tần Viễn Chu lại là người đàn ông sẽ đặt bạn gái lên trên hết như vậy. Hoắc Tương này quả nhiên là người phụ nữ có độc! Tần Viễn Chu cũng cười nói: “Cậu cực kỳ hiểu tớ đấy.” “Kỳ thật, tớ hy vọng cậu sẽ làm em rể tớ hơn, chỉ có điều cậu cùng Tiểu Lam thật không có duyên.”Trần Lương có chút đáng tiếc nói. “Hai gạch ba sao, Viễn Chu là của tôi.” Hoắc Tương lập tức ôm lấy Tần Viễn Chu, công khai biểu thị quyền sở hữu.”Em gái anh đã tái hôn rồi!” “Cô…Người phụ nữ này có thể giống phụ nữ một chút được không?” Trần Lương bất đắc dĩ mím môi. “Anh cũng đã nói tôi là phụ nữ, tôi thế nào còn không phải phụ nữ?” Hoắc Tương kiêu ngạo nói. Tuy cô không phải vưu vật cấp nữ thần, nhưng cũng có thân hình đ ẫy đà quyến rũ.