MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1833

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1833

518 từ

Chương 1833 Lúc ăn cơm, bà nội Hoắc thấy Tề Mẫn Mẫn vẫn cúi đầu bới cơm trong bát, liền cười nói: “Nha đầu Nhiễm, mẹ cháu biết cháu thích ăn tôm, đã tự tay làm cả một bàn lớn cho cháu, cháu nên ăn nhiều một chút.” Tề Mẫn Mẫn ngẩng đầu, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn bà nội. “Cháu không ăn mẹ cháu sẽ thương tâm.” Bà nội Hoắc phụng phịu nói. “Cháu ăn!” Tề Mẫn Mẫn nghe được bà nội nói, đầu óc mới tỉnh táo lại. Mẹ tự tay làm tôm cho cô, biết điều này, cô cảm kích nhìn mẹ, trong lòng đầy ấm áp. Đột nhiên cô rất muốn khóc. Bà nội Hoắc liếc mắt ra hiệu cho Hoắc Trì Viễn. Hoắc Trì Viễn cảm kích gật đầu, lấy con tôm, bóc xong liền đặt vào trong đ ĩa của cô. “Mau ăn đi!” Bà nội Hoắc hiền lạnh hống cô. Tề Mẫn Mẫn xấu hổ nhìn bà nội. Cô không ăn sẽ làm bà nội thương tâm. Ăn, đó là tiếp nhận sự cưng chiều của Hoắc Trì Viễn. Cô lại có thể lạnh lùng với anh được sao? “: Tề Mẫn Mẫn, không hợp khẩu vị con à, có phải không đủ cay không?” Chu Cầm quan tâm hỏi han. “Không… không có… ” Tề Mẫn Mẫn nhanh chóng kẹp tôm lên nhét vào trong miệng, vừa haha cười nói: “Ngon lắm ạ, con thích nhất là ăn tôm, cảm ơn mẹ!” “Thích vậy thì ăn nhiều một chút! Hoắc Trì Viễn, bóc đi!” Chu Cầm nhàn nhạt nhìn con trai. “Tuân lệnh!” Hoắc Trì Viễn hiếm có khi cười. Tề Mẫn Mẫn đâm lao phải theo lao, không thể không ăn một đống tôm mà Hoắc Trì Viễn tự tay bóc. Nhìn thấy Hoắc Trì Viễn cười đến tận mang tai, Tề Mẫn Mẫn chỉ muốn kêu lên “Trời ạ.” “Em thích ăn, mỗi ngày anh đều bóc cho em.” Hoắc Trì Viễn thâm tình nhìn cô. Tề Mẫn Mẫn rất không cao hứng nhìn anh hừ một tiếng. Hoắc Trì Viễn làm bộ xem không hiểu, vẫn đang vui vẻ bóc tôm. “Anh cả, em cũng muốn.” Hoắc Tương hâm mộ nói. “Anh bóc cho em.” Tần Viễn Chu nhanh chóng cầm lấy một con, thật sự bóc. Nhìn thấy vỏ tôm đâm vào tay anh, Hoắc Tương lập tức nói: “Em đùa anh em thôi.” “A… ” Lúc này Tần Viễn Chu mới ném con tôm xuống, lau tay sạch sẽ, cầm lấy đũa hỏi cô: “Em muốn ăn gì?” “Đậu phụ và ốc hấp.” Hoắc Tương chỉ vào hai món đồ ăn ở xa. Tần Viễn Chu lập tức đứng lên giúp cô lấy đồ. Hoắc Nhiên thấy người ta như thế, bắt đầu hầu hạ Giai Tuệ. Bà nội Hoắc tươi cười nhìn bọn họ, cảm động nói: “Hi vọng hàng năm đều tốt đẹp như vậy.” Tề Mẫn Mẫn cắn môi một cái. Tốt đẹp này nên chấm dứt thôi. Cô và Hoắc Trì Viễn không nên được tính ở trong đó.