MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 1846

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 1846

328 từ · ~2 phút đọc

Chương 1846

“Cút!” Tê Mẫn Mãn đỏ mặt gầm thét, đóng cửa lại trước mặt anh.

Hoắc Trì Viễn đứng trước cửa, dậm dậm mũi chân đầy không kiên nhãn.

Nhìn không thấy cô, cảm giác sống một ngày bằng một năm.

Anh thật muốn nhìn thấy cô.

Lúc cô mặc một bộ váy màu lam sạch sẽ xuất hiện trước mặt Hoäc Trì Viễn, ánh mắt anh liền quên chớp.

“Nha đầu, em thật đẹp” Hoắc Trì Viễn không kìm lòng được. khen.Tuy Tê Mẫn Mẫn thích được ca ngợi, lại không biểu hiện ra ngoài, kiêu ngạo mà ngấng cằm lên hỏi: “Anh muốn mang em đi đâu?”

“Đi theo anh” Hoäc Trì Viễn vươn tay to ra, bá đạo dắt tay Tề Mẫn Mẫn, đưa cô xuống lầu.

Hoäc Trì Viễn giống như người hầu mở cửa xe cho Tê Mẫn Mẫn, khom người nói: “Công chúa, mời lên xe”

“Tê Mẫn Mãn hếch miệng nhỏ lên, không quá quen thuộc than thở nói: “Anh học ai thế, miệng lưỡi trơn tra”

“Lão Nhị” Hoắc Trì Viễn ha ha cười, liền đóng cửa xe, quấn. qua đầu xe, ngồi vào ghế lái.

“Qủa thật gần mực thì đen” Tề Mẫn Mẫn cắn răng nói. Hoắc Nhiên sắp thay đổi Hoắc Trì Viễn rồi.

Từ hôm qua anh mang pháo hoa đến chỗ cô đốt có lẽ cũng là do Hoäc Nhiên dạy.

Cô còn nói anh đột nhiên sao lại lãng mạn như thế, lại còn biết nói lời ngon tiếng ngọt.

Hoäc Trì Viễn chỉ là tràn ngập quyến luyến nhìn thoáng qua Tề Mãn Mẫn, cũng không phản bác.

Hiện giờ anh hận không thể học được hết tất cả thủ thuật mà Hoắc Nhiên dạy cho mình, sớm lấy cô về nhà một chút Hoắc Trì Viễn đứng ở cửa tiệm hoa, nói với Tề Mẫn Mẫn: “Chờ anh một chút”

Tề Mãn Mẫn nhìn thoáng qua cửa hàng hoa, quay đầu đánh giá anh một chút: “Làm gì thế?”

Hoäc Trì Viễn chỉ cười, mở cửa xuống xe.