MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 339

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 339

556 từ · ~3 phút đọc

Chương 340

Hoắc Trì Viễn buông tay, cô không hề phòng bị liền ngã nhoài trên mặt đất.

Con ngươi của Hoắc Trì Viễn đầy vùng vẫy nhìn qua cô một cái, nắm chặt quả đấm đi ra ngoài.

Tề Mẫn Mẫn quỳ rạp trên mặt đất, thương tâm khóc.

Coi như không có, tuyệt tình, dùng sức…

Đây là Hoắc Trì Viễn bắt đầu trả thù cô sao?

Anh cầm một thứ thủ đoạn sắc bén mềm dẻo, từng tấc một lấy lòng của cô, để cho cô máu tươi đầm đìa.

Mà cô, cũng không thể phản kháng.

Cô nhìn chiếc nhẫn kia trên tay, châu ốc biển độc nhất vô nhị, hai mắt đẫm lệ sương mù.

Đột nhiên đầu rất khó chịu, cô nghẹn họng té xỉu trên mặt đất.

Hoắc Trì Viễn đứng trước giá sách, vẻ mặt thống khổ nhìn những gì lưu lại của Y Nhiên, nhớ lại gương mặt thương tâm bất lực của Tề Mẫn Mẫn trong nhà vệ sinh, tâm tình phức tạp. Anh vậy mà muốn đi ôm lấy cô, muốn nhận lỗi với cô.

Cô là hung thủ!

Những thứ này đều là cô nên nhận lấy!

Anh dùng một quyền đập bể giá sách, thống khổ thì thào nói: “Y Nhiên, anh nên làm gifbaay giờ?”

Từ chối rất lâu, anh chạy đến tủ quần áo tìm áo sơ mi rồi đi vào trong nhà tắm. Khi anh mở cửa, nhìn thấy Tề Mẫn Mẫn té xỉu ở trên mặt đất, lập tức luống cuống tay chân.

Tuy anh hận cô, nhưng không nghĩ tới sẽ hại chết cô.

Khi thấy cô hôn mê bất tỉnh, trái tim của anh giống như bị thứ gì đó đâm vào, dường như có thứ gì đó gắt gao bóp chặt yết hầu của anh, không cho anh hô hấp. Ngực đau đến mức khó chịu, anh cảm thấy được chính mình sắp không thể hít thở nổi nữa.

“Nha đầu!” anh đã quên mất cừu hận, lo lắng chạy tới, dùng áo sơ mi bao lấy người cô, bế cô dậy, thật cẩn thận ôm cô đến trên giường: “Nha đầu, tỉnh lại đi!”

Tề Mẫn Mẫn giống như búp bê nhận hết mọi hành hẹ, trên mặt tràn đầy nước mắt, trắng xanh nằm ở nơi đó, không còn chút sinh khí nào.

Tề Mẫn Mẫn như vậy thực sự dọa anh.

Cô không sao!

Nhất định không sao!

Anh chỉ là hung hăng muốn cô, không nên như vậy!

Một cảm giác sợ hãi đột nhiên ập đến trái tim anh, để cho hai tay của anh bắt đầu run rẩy.

Vì sao anh hận cô như thế, lại sợ mất đi cô?

Anh nhất định không yêu cô.

Anh chỉ là không muốn để cô chết đi.

Chết quá tiện nghi cho cô!

Anh muốn hung hăng hành hạ cô, để cô sống không bằng chết!

Nhất định là như vậy!

Nhất định là như vậy!

Hoắc Trì Viễn lần lượt nói cho mình, anh không yêu Tề Mẫn Mẫn.

“Nha đầu, tỉnh lại đi! Tôi gọi là em phải tỉnh lại!” Anh dùng lực nắm chặt quả đấm gầm nhẹ. Thấy cô thủy chung không phản ứng, lập tức nâng chặt đầu cô, bắt đầu tiến hành hô hấp nhân tạo.