MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 410

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 410

621 từ · ~4 phút đọc

Chương 411

Lúc Hoắc trì Viễn đang hôn tới động mạnh trên cổ thì cô ngửa đầu ra sau, chịu không nổi bật cười khanh khách:”Chú….anh nên…nên cạo râu…”

“Ngứa?” Hoắc trì Viễn hài lòng khẽ cắn lên làn da mịn màng của cô.

“Ngứa…rất ngứa…” Cơ thể của Tề Mẫn Mẫn càng ngửa về phía sau, khó khăn né tránh nụ hôn của Hoắc trì Viễn.

Hoắc trì Viễn nhìn mái tóc đen của Tề Mẫn Mẫn hòa vào màu đỏ thắm của mặt bàn gỗ cây tử đàn ánh mắt sáng bừng. Giọng anh thô cứng nói:”Thật muốn đặt em trên bàn, hung hăng yêu một lúc.”

“Chú, phải kiềm chế!” Tề Mẫn Mẫn cười bướng bỉnh trấn an Hoắc trì Viễn.

Trên đời này có một loại việc làm cho người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi cũng không dám làm tổn hại gì, chính là việc có người đẹp trong lòng mà không ăn được.

Hoắc trì Viễn cắn chặt hàm răng, oán hận nói:”Vui sướng khi người khác gặp họa sao?”

Tề Mẫn Mẫn tỏ ra vô tội nói:”Đâu có?”

Hoắc trì Viễn một tay kéo Tề Mẫn Mẫn vào lòng, áp mặt cô vào ngực:”Chờ xem! Xem anh sẽ trừng trị em như thế nào!”

“Ngày kia em về nhà mẹ đẻ!” Tề Mẫn Mẫn ở trong lòng khẽ cười nói. Cô làm sao có thể ngoan ngoãn chờ bị anh trừng trị được!

Anh nhất thời nghẹn họng, hận không thể trừng trị cô ba ngày ba đêm không xuống giường được.

“Vậy thì cùng về!” Hoắc trì Viễn gác cằm lên đỉnh đầu Tề Mẫn Mẫn, dường như một chút cũng không để ý chuyện Tề Mẫn Mẫn về nhà mẹ đẻ, sẽ cố chịu đựng.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, anh cúi đầu, mê hoặc cười nói:”Anh còn chưa xem phòng ngủ của em. Ôm em ỏ trên chiếc giường em đã ngủ mười tám năm, cảm giác nhất định rất tuyệt!”

“Em không muốn nghe! Em không muốn nghe!” Tề Mẫn Mẫn thẹn thùng che lỗ tai, hung hăng trừng mắt nhìn Hoắc trì Viễn. Anh càng ngày càng tà ác. Ở trong nhà tắm còn chưa đủ sao? Còn muốn làm trên giường của cô! Nham hiểm! Quá nham hiểm!

“Anh sẽ bớt chút thời gian cùng em trở về…” Hoắc trì Viễn cười nói:”Cùng nhau ngủ.”

“Em không về nhà mẹ đẻ nữa!” Tề Mẫn Mẫn ra sức đẩy Hoắc trì Viễn ra, chạy như bay ra ngoài.

Tề Mẫn Mẫn nằm trên đùi Hoắc trì Viễn, nhàm chán chuyển kênh: “Đài truyền hình kiểu gì thế này? Chẳng có kênh nào hay cả?”

Hoắc trì Viễn đang chỉnh sửa lại giấy tờ, cúi đầu nhìn Tề Mẫn Mẫn: “Là tâm em không tĩnh nên không thấy có chương trình nào hay cả!”

“Là chương trình chán mà!” Tề Mẫn Mẫn kiên trì nói.

Hoắc trì Viễn để giấy tờ sang một bên, cầm lấy điều khiển ti vi chỉnh kênh.

Khi thấy chương trình thiếu nhi, anh trả lại điều khiển cho Tề Mẫn Mẫn,“Xem cái này đi!”

“Đây là chương trình thiếu nhi mà!” Tề Mẫn Mẫn tức giận trừng mắt nhìn Hoắc trì Viễn, “Em cũng không định sinh con cho anh đâu!”

Đôi mắt Hoắc trì Viễn căng thẳng nhưng khi ngẩng đầu khôi phục bình tĩnh, trả lời Tề Mẫn Mẫn, “Đây là chương trình đang hot dạo gần đây! Cô bé Điềm Hinh này cũng rất giống em…… Cực kỳ đáng yêu!”

Dường như Hoắc trì Viễn mãi có thể tìm được một từ diễn tả thích hợp. Sau khi nói xong, anh lại bắt đầu xem tài liệu.