MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 67: Chương 67

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 67: Chương 67

668 từ · ~4 phút đọc

“Oa! Tôi đã xem qua ‘năm xưa đã từng trải qua tình yêu’ của cô ấy có ấn tượng rất tốt!” Hai mắt Tề Mẫn Mẫn mở to tràn ngập sùng bái, làm ra vẻ kích động. “Đừng lộ ra vẻ mặt vô cùng sùng bái.

Cô ta có thể chết dễ dàng.” Hoắc Trì Viễn nở nụ cười một chút. “Đại ca, không phải là chú đang nói tôi nói bậy chứ?” Hoắc Tương đi ở cuối cùng thấy hai người kề tai nói to nói nhỏ, liền vươn lên khuôn mặt tinh xảo, trừng mắt hướng Hoắc Trì Viễn. “Tôi là đang nói trên người Hoắc Nhiên có rất đề tài mà cô muốn.” Hoắc Trì Viễn không gợn sóng trả lời. “Chuyện xưa về bác sĩ và y tá, bác sĩ và bệnh nhên đều đã bị người ta viết rất nhiều.

Với lại cuốn trước là em viết về anh hai.

Đại ca, em quyết định, bản sau em muốn viết về anh.” Hoắc Tương khiêu khích nhìn mặt Hoắc Trì Viễn. “Tề Mẫn Mẫn, cách Hoắc Tương xa một chút.” Hoắc Trì Viễn cho Hoắc Tương một cái biểu tình người này đã điên, liều nắm tay Tề Mẫn Mẫn vào nhà. Tề Mẫn Mẫn nghẹn cười, đi ngang qua vẻ mặt phẫn nộ của Hoắc Tương. Người Cố gia tựa hồ không có đáng sợ như cô tưởng tượng, đều rất thú vị, nhất là đầu toàn tóc bạc Cố nãi nãi, nhìn một cái liền biết rất hiền lành, rất cởi mở.

Cô đột nhiên cũng muốn có một bà nội như vậy. Hoắc Trì Viễn dắt Tề Mẫn Mẫn đi vào phòng khách, bắt đầu giới thiệu từng người cho cô.

Cô giống như một học sinh, kêu một tiếng liền cong thắt lưng một chút.

Sự nhu thuận và lễ phép của cô làm cho Cố nãi nãi phi thường vừa lòng. “Chị dâu nhỏ, chị không cần cúi đầu với em.” Hoắc Nhiên vươn tay hướng Tề Mẫn Mẫn, nhiệt tình nói, “Tôi là Hoắc Nhiên.” “Cố ca ca, anh bảo em là Tề Mẫn Mẫn là được.” Tề Mẫn Mẫn cười ngọt ngào cầm tay Hoắc Nhiên.

Tay cô vừa đụng tay Hoắc Nhiên, liền bị Hoắc Trì Viễn kéo lại. “Em vừa mới gọi hắn cái gì?” “Cố ca ca.

Chú, không đúng sao? Chẳng lẽ anh ấy không phải em trai của chú?” Tề Mẫn Mẫn bồn chồn nhìn Hoắc Trì Viễn. “Hắn chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi.” Mặt Hoắc Trì Viễn âm trầm, không hờn giận trừng mắt nhìn Tề Mẫn Mẫn một chút.

Lúc này Tề Mẫn Mẫn mới hiểu được Hoắc Trì Viễn bất mãn cái gì.

Cô cười khẽ nói: “Nhìn xem.

Chú à, chú xác đinh các người chỉ kém nhau một tuổi? Vì sao tôi cmar giác chú già hơn Cố ca ca vài tuổi?” Hoắc Trì Viễn dùng sức kháp thắt lưng Tề Mẫn Mẫn một chút, quyến rũ nói ở bên ta của cô: “Tôi già hay không già em không biết?” “Chú xấu!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt, đẩy Hoắc Trì Viễn một chút. Anh thế nhưng dám nói như vậy ở trước mặt cha mẹ Cố.

Da mặt là làm bằng thủy tinh chống đạn sao? Hoắc Nhiên bị Tề Mẫn Mẫn chọc cười: “Chị dâu nhỏ, chị thật tài tình!” “Tôi họ Tề tên Mẫn Mẫn, không gọi chị dâu nhỏ.” Tề Mẫn Mẫn bướng bỉnh nói với Hoắc Nhiên. Lời giới thiệu của cô làm cho mấy người đang ngồi đều lặng đi một chút. Mẹ Cố và chồng liếc mắt nhìn nhau, liền nhìn về phía Tề Mẫn Mẫn: “Cháu họ Tề?” “Vâng ạ.” Tề Mẫn Mẫn bồn chồn sụp mi mắt xuống. “Hoắc Trì Viễn, theo ba vào thư phòng, ba có lời hỏi con.” Hoắc Hoài Lễ buộc chặt mắt, đứng dậy ra lệnh. Tề Mẫn Mẫn không rõ nhìn cha chồng.

Bác ấy không thích bản thân sao?