MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng TrâmChương 727

Truyện Vợ Cũ Thật Quyến Rũ - Nguyễn Băng Trâm

Chương 727

682 từ · ~4 phút đọc

Chương 729

Lúc Hoắc trì Viễn xấu hổ nhìn xuống thì một cô y tá đưa di động đến.

“Bác sĩ Cố, anh muốn gọi điện thoại sao? Anh dùng điện thoại của tôi đi!” Y tá thấy Hoắc trì Viễn gật đầu, cười đưa di động cho anh.

“Cảm ơn!” Hoắc trì Viễn khách sáo nói.

Bác sĩ Cố, anh cũng đừng khách khí với tôi! Dù sao chúng ta cũng từng là đồng nghiệp mà!” Y tá giả vờ tức giận, chu miệng lên.

Tưởng phu nhân thấy dáng vẻ hồ ly tinh của cô y tá kia, đang định mở miệng đuổi người đã nghe thấy giọng nói của Ứng Mẫn vang lên.

“Tiểu Lý, giường số 8 đã truyền dịch xong rồi, cô không đi đổi, đứng ở đây làm gì?” Giọng nõi của Ứng Mẫn hơi lạnh nhưng cũng không thể hiện quả rõ.

“Chủ nhiệm Ứng? Tôi cho bác sĩ Cố mượn điện thoại. Tôi đi đổi chai truyền cho bệnh nhân. Bác sĩ Cố, sau khi dùng xong thì anh trả lại điện thoai cho tôi là được!”. Cô y tá cười với Hoắc trì Viễn rồi vội vàng chạy đi.

Sau khi y tá rời đi, Tưởng phu nhân bất mãn nói: “Đúng là đẹp mắt không phải thứ gì tốt!”

Ứng Mẫn nghe thấy Tưởng phu nhân nói vậy, hơi đẩy mắt kính, nhẹ nhàng cười: “Ai bảo sức hẫp dẫn của Hoắc trì Viễn lại lớn như thế nha? Phụ nữ chẳng quan tâm anh có bạn gái hay chưa? Hay đã kết hôn rồi nha!”

“Đáng tiếc Tưởng Y Nhiên của tôi vẫn không có phúc!” Tưởng phu nhân nghẹn ngào.

Ứng Mẫn nhìn Hoắc trì Viễn đang gọi điện thoại ở ban công, vỗ tay Tưởng phu nhân: “Đều nói con rể cũng là con. Tuy không được như Tưởng Y Nhiên nhưng Hoắc trì Viễn vẫn cực kỳ kính trọng bác mà!”

“Lời này thì quả thật không sai!”. Tưởng phu nhân nghe thấy Ứng Mẫn nói như vậy thì cuời vang.

“Trông sắc mặt hôm nay của bác không tệ, qua vài ngày nữa là có thể xuất viện rồi!” Ứng Mẫn cầm tay Tưởng phu nhân, lịch sự cười nói.

“Không phải trong đầu bác còn khối u sao? Bác không xuất viện, bác muốn chữa xong rồi mới xuất viện!” Tưởng phu nhân hơi khẩn trương nói.

“Vậy lát nữa cháu sẽ tìm Hoắc trì Viễn nghiên cứu phương án trị liệu cho bác. Bác gái, có con canh chừng, bác có thể yên tâm không?”

Tưởng phu nhân thấy nụ cười hiền lành của Ứng Mẫn, cực kỳ yêu thích: “Cháu tim nó thì bác yên tâm. Cháu canh chừng nó giúp bác, không cho nó liên lạc với Tề Mẫn Mẫn!”

“Con đảm bảo với bác!”. Ứng Mẫn giơ tay thề.

Lúc này, Hoắc trì Viễn đã nói chuyện xong, ngồi xuống bên cạnh giường. Anh nghiêm mặt nói: “Bác gái, mẹ con nghe thấy bác nằm viện đã giật mình. Bà nói, bác hãy dưỡng bệnh thật tốt, lát nữa ba mẹ con sẽ đến đây!”

“Mấy ngày rồi tôi cũng không thấy bà ấy, cũng nhớ rồi!” Tưởng phu nhân cười nói.

“Con đi trả lại điện thoại!” Hoắc trì Viễn giơ điện thoại.

Tưởng phu nhân ra hiệu với Ứng Mẫn, cô vội vàng đứng dậy, nhẹ nhàng cười: “Bác gái, con mượn Hoắc trì Viễn một chút. Sau khi nghiên cứu xong phương án chữa trị cho bác, con sẽ trả anh ấy về!”

Bây giờ Tưởng phu nhân cực kỳ hiểu lẽ, không có ngăn cản.

Hoắc trì Viễn nhìn thoáng qua Ứng mẫn, nhanh tay lấy điện thoại đi ra ngoài.

Y tá nhìn thấy Hoắc trì Viễn liền tiến lên nghênh đón: “Bác sĩ Cố!”

“Cảm ơn! Trả lại cho cô.” Hoắc trì Viễn nhàn nhạt cười nói, anh tuy cười, nhưng lại khiến cho người ta có một cảm giác xa cách ngàn trùng, cho nên y tá cũng chỉ biết xấu hổ nhận lấy tiền.