MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 15

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 15

546 từ · ~3 phút đọc

Nam Mẫn khẽ thở dài: “Tôi mới đi có ba năm mà tập đoàn đã rối tinh rối mù thế này, các phòng ban lười biếng thành cái dạng gì rồi, nhân viên trông thì nghiêm túc đấy, nhưng có bao nhiêu người thật sự đang làm việc?”

Tưởng Phàm lấy lọ thuốc mỡ trong hộp y tế ra, quỳ một chân xuống thảm bôi thuốc lên chỗ bị xước da của Nam Mẫn, động tác rất nhẹ nhàng.

“Cái này gọi là thượng bất chính thì hạ tắc loạn, Nam Ninh Bách tiến hành mô hình cho các bộ phận cạnh tranh với nhau, không tính KPI của riêng từng người, nếu đã ăn chung một nồi, làm nhiều hay làm ít cũng chẳng khác nhau là mấy, làm gì có ai muốn làm hơn người ta?”

Nam Mẫn không nhịn được cười nhạo: “Chú hai tôi từng làm ở công ty nước ngoài, trực tiếp mang mô hình của họ về áp dụng cho tập đoàn, đó là lý do tại sao năm đó bố tôi không cho ông ấy làm cùng, ngu ngốc muốn chết”.

Không phải là không muốn mang, mà là không thể làm được, quá khó khăn.

Tưởng Phàm thổi thổi vào lòng bàn chân cô, Nam Mẫn cong ngón chân lại, không nhịn được nhíu mày, lấy chân về: “Nhột, cứ để nó tự khô đi”.

Chân cô vừa nhỏ vừa mỏng, nhưng ngón chân lại đầy đặn thịt thà, trông hết sức đáng yêu, Tưởng Phàm nở nụ cười hết sức dịu dàng, ngước lên nhìn cô: “Cô về rồi, thật tốt”.

Nam Mẫn ngồi xếp bằng trên sô pha, ai oán nói: “Trở về giải quyết cái mớ bòng bong này, với tôi mà nói cũng không phải chuyện gì tốt lành”. .

||||| Truyện đề cử: Vạn Cổ Chí Tôn |||||

“Cô làm được”.

Ánh mắt Tưởng Phàm hết sức quả quyết, như một người lính sắp lao thẳng ra chiến trường vừa tìm được vị tướng quân đủ sức dẫn mình chiến đấu hăng hái, đã có được người đáng để tin tưởng, thì sẽ thoải mái duỗi tay duỗi chân mà làm!

Nam Mẫn cất đi vẻ mặt như con nít của mình, trở nên nghiêm túc: “Hai việc, nhớ cho kỹ nhé”.

“Mời nói”.

“Thứ nhất, miếng đất mà Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc nhượng lại ở vùng ngoại ô phía bắc, không xây sân golf, tôi có kế hoạch khác cho nó”.

“Rõ”.

“Thứ hai, có thể dời lại sự kiện cho bộ sưu tập trang sức mới, lấy chủ đề chính là “Hoa Hồng”. Bảo bộ phận kinh doanh tạo đề tài thảo luận trên nền tảng mạng xã hội, thu gom những câu chuyện về tình yêu, mười người có câu chuyện được yêu thích nhất sẽ được tặng một chiếc nhẫn kim cương của đá quý Nam Thị, nhân viên công ty cũng có thể tham gia. Mặt khác, bảo bộ phận thiết kế mượn ý nghĩa trong câu chuyện tình yêu đó lồng ghép vào sản phẩm, bản thiết kế cũng được đưa lên mạng để tiến hành bình chọn, mười người có mẫu thiết kế được chọn nhiều nhất sẽ lãnh gấp đôi tiền thưởng”.