MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 158

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 158

665 từ · ~4 phút đọc

Dụ Lâm Hải là nhà sưu tầm, Hà Chiếu theo anh lâu như vậy, chưa từng thấy anh chủ động tặng đi thứ gì, đây là lần đầu tiên, viện trưởng viện bảo tàng cũng cảm thấy không thể tin nổi, hỏi đi hỏi lại ba lần: “Chắc chắn là chính miệng tổng giám đốc Dụ nói không? Rốt cuộc muốn tặng cho ai?”

Hà Chiếu hết chắc chắn rồi lại chắc chắn, nói với viện trưởng là muốn tặng cho mợ chủ cũ, viện trưởng mới giãn lông mày, nói một câu ý tứ sâu xa: “Đó là dấu hiệu của việc tro tàn lại cháy đấy”.

“… Ông có thể đổi cách nói không?”, Hà Chiếu giật khóe miệng: “gương vỡ lại lành” cũng được mà.

Bề ngoài Dụ Lâm Hải không nhận ra có gì không nỡ, nhìn khuôn mặt nghiêng của Nam Mẫn sau cửa kính, nói: “Đồ của tôi cũng là của cô ấy, không có gì không nỡ”.

Trong lúc Nam Lâm vào nhà vệ sinh, Bạch Lộc Dư truy hỏi Nam Mẫn: “Rốt cuộc là có chuyện gì, ai chọc em không vui?”

Nam Mẫn uống rượu Nhật, ra vẻ không muốn nói.

Cố Hoành quan tâm, kể lại đơn giản chuyện xảy ra buổi chiều một lượt, Bạch Lộc Dư nghe vậy mới hiểu ra: “Haiz, anh còn tưởng chuyện gì, chẳng phải anh ta mời em ăn bữa cơm thôi sao, có gì to tát”.

“Phập”, gõ nhẹ ly rượu lên bàn, Nam Mẫn ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận: “Không phải anh ta mời em ăn cơm, là muốn em mời anh ta ăn cơm!”

“Được được được”.

Bạch Lộc Dư đính chính ngôn từ: “Em mời anh ta ăn cơm, mời thì mời, cũng chẳng phải không mời nổi. Chẳng phải anh ta còn muốn mang bát đến gặp em à, một bữa cơm đổi lấy bốn chiếc bát đồ cổ, đáng mà”.

Nam Mẫn lạnh lùng liếc anh ta: “Đây là chuyện bốn chiếc bát ư? Quan trọng là em không muốn ăn cơm với anh ta!”

“Ấy, là em không đúng rồi”.

Bạch Lộc Dư giúp lý không giúp tình: “Em đã đưa ra điều kiện, người ta đồng ý, đương nhiên phải ăn bữa cơm này. Dù sao cũng phải ăn cơm, ăn với ai chẳng phải đều là ăn à, có đúng không?”

Nam Mẫn hừ lạnh lùng một tiếng: “Anh nói thật khéo, anh muốn đi thì anh đi đi”.

“Nếu Dụ Lâm Hải chịu cho anh bốn chiếc bát đó, anh cũng đi”, Bạch Lộc Dư cảm thấy không phải là không thể.

Nam Mẫn nheo mắt: “Rốt cuộc anh có nguyên tắc không hả?”

“Trước mặt đồ tốt, nói nguyên tắc gì chứ”.

Bạch Lộc Dư muốn kích thích cô: “Em đã từng nói với anh như vậy. Trước đây vì để có được đồ tốt, em việc gì cũng làm được. Nghĩ năm đó vì một cái kệ cũ kỹ, em về nông thôn làm nông giúp người ta một tháng, bây giờ lớn tuổi rồi thì da mặt mỏng đi hả? Ngay cả bữa cơm cũng không thể ăn?”

Anh ta huyên thuyên giáo dục cô hồi lâu, Nam Mẫn lại không có lời nào đáp lại.

Đúng thế, bọn họ chơi đồ cổ, có ai mà không mặt dày, vì lấy được đồ tốt có thể dùng hết ba mươi sáu bảy mươi hai kế biến hóa, không gì là không sử dụng, quá trọng nguyên tắc thì không thể lăn lộn trong ngành này.

Lần trước cô bại trong tay Dụ Lâm Hải, lần này là anh chủ động đề nghị muốn nhường bát cho cô, cơ hội tốt như vậy, sao có thể bỏ qua?

Cô lắc đầu cười khổ: “Đúng là nhiều tuổi rồi, da mặt cũng mỏng đi. Anh nói đúng, chỉ là một bữa cơm thôi, vì bốn chiếc bát đó, em cũng phải đi ăn bữa cơm này”.