MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 19

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 19

645 từ · ~4 phút đọc

Chữ tiếng anh được viết với nét chữ của người trong nước, có lẽ người khác xem không hiểu nhưng lại không thể làm khó cô, mấy từ chuyên ngành khiến chân mày cô nhíu lại thật chặt.

Trác Huyên này không chỉ là đóa sen trắng nũng nịu mà còn là một kẻ lừa đảo.

Dù ở nước Mỹ với lối sống thoải mái, cô ta cũng bị gọi là: Whore.

Mặt cô bình tĩnh nhưng đáy mắt đã sắp đông thành băng, Bạch Thất lúc nãy còn ồn ào đòi đi ngủ bỗng nhiên xuất hiện trên màn hình: “Xem hết rồi hả? Có thấy buồn nôn không?”

Anh ta chậc chậc vài tiếng: “Chỉ vì mấy thứ rác rưởi này mà Dụ Lâm Hải đòi ly hôn với em, anh đã nói đầu nó bị cửa kẹp rồi mà. Sao, có muốn anh xé rách lớp mặt nạ của Trác Huyên ra không, giúp em báo thù đó?”

Nam Mẫn tựa vào lưng ghế, vẻ mặt lạnh lùng.

“Đeo mặt nạ lâu rồi cũng sẽ có ngày bị vạch trần. Thân phận cô ta là gì, thân phận của em là gì? Tại sao em phải tự hạ thấp bản thân mình đi xé rách mặt nạ của cô ta? Cô ta có xứng không?”

Bạch Thất nhíu mày, lộ ra vẻ mặt ngả ngớn: “Nhưng em yêu Dụ Lâm Hải lâu như thế, người ta lại đi cưới thứ rác rưởi về nhà mà em cũng chịu được nữa hả?”

“Người ta sẵn sàng cưới rác rưởi về nhà, em đâu còn cách nào”.

Nam Mẫn trông như không hề quan tâm tới, cuối cùng chỉ nói: “Anh à, em mệt rồi”.

Tắt máy tính đi, cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ.

Màn đêm buông xuống, thành phố Nam về đêm muôn màu muôn vẻ, nhà nhà đèn đuốc sáng rỡ, đang là lúc náo nhiệt nhật, nhưng ở thành phố Bắc, cô lại một mình trải qua suốt ba năm.

Tháng ngày một mình trông phòng cũng không mấy vắng lặng, chỉ là cô đơn, người mình yêu gần trong gang tấc, lại cố tình không cho mình đến gần, đó mới là lạnh lẽo thật sự.

Màn hình tối đen như mực, nhưng gương mặt đầy vẻ đau thương của Nam Mẫn vẫn khiến Bạch Thất giật mình hoảng hốt.

Anh ta khép màn hình máy tính lại, mở WeChat trong điện thoại lên, gửi một tin nhắn vào nhóm “Liên minh bảo vệ em gái nhỏ”: “Em nhỏ bị người ta bắt nạt kìa, anh em không thèm quan tâm hả?”

Anh hai: “Ai chán sống vậy, dám ức hiếp em gái anh mày? Bố mày giết!”

Anh ba: “Ly hôn rồi cơ mà? Ngoài Dụ Lâm Hải ra, trên đời làm gì còn ai bắt nạt được con bé mèo hoang đó? Hay là mèo hoang giả vờ ngoan ngoãn ba năm xong biến thành mèo con luôn rồi?”

Anh tư: “Anh ba nói bé sáu như thế, cẩn thận con bé cào nát mặt anh nha”.

Anh ba: “Ha ha ha”.

Anh cả: “Tên”.

Khóe môi Bạch Lộc Dư khẽ nhếch, anh cả đã lên tiếng rồi, không chạy đi đâu được.

Anh ta bèn kể lại sơ sơ tình hình, bỏ thêm kế hoạch tác chiến vào trong nhóm, mấy anh em bàn qua tán lại, khí thế ngất trời, cuối cùng vẫn là anh cả dứt khoát nói: “Ổn”.

“Phù, giải quyết xong”, Bạch Lộc Dư vỗ tay cái bốp, nhanh chóng đổi tên nhóm WeChat thành “Liên minh đánh tiểu tam”.

Chỉ có WeChat của Nam Mẫn là im ắng, thiên hạ thái bình.

…

Bận rộn suốt một ngày, Nam Mẫn chỉ thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều trở nên nặng nề, suýt chút nữa ngủ trong xe.