MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 196

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 196

678 từ · ~4 phút đọc

Anh bất giác phát hiện ra rằng bản thân tối nay đã nói rất nhiều điều, có lẽ còn nhiều hơn tất cả những lời gộp lại anh nói trong một tuần.

Không phải là anh đang cố gắng tìm chuyện để nói mà là muốn nói gì thì sẽ tự nhiên bộc bạch ra ngoài.

Tại sao trước đây anh không phát hiện ra giữa mình và Nam Mẫn có nhiều chủ đề để nói chuyện đến như vậy? Là vì duyên cớ cô luôn ngụy trang trước mặt anh, hay anh chưa từng mở lòng với cô?

“Nam Mẫn”, anh bỗng nhiên gọi tên cô.

Trong lúc thất thần, Nam Mẫn vô thức đáp một tiếng: “Hửm?”

Đôi mắt đen như mực của Dụ Lâm Hải sâu thẳm nhìn người phụ nữ đối diện, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ thẹn thùng hiếm thấy, anh mấp máy môi, giọng nói khàn khàn trầm thấp nhưng vô cùng trực tiếp: “Chúng ta, còn có thể bắt đầu lại từ đầu không?”

Trái tim Nam Mẫn run lên mãnh liệt, sau khi ý thức được những gì anh nói mới chậm chạp hoàn hồn lại.

Trầm mặc, sự trầm mặc rất lâu bao trùm lên cả gian phòng.

Dưới cái nhìn chăm chăm trầm tư của Nam Mẫn, trái tim Dụ Lâm Hải không kìm được dâng lên chút hoảng loạn.

Tại khoảnh khắc này anh giống như chàng thiếu niên thu hết can đảm nói lời tỏ tình với người con gái mình đem lòng mến mộ thời thanh xuân, tuy lo sợ bị cự tuyệt nhưng lại không dằn được mà chộn rộn cả con tim, căng thẳng chờ đợi đáp án của cô.

Khóe môi Nam Mẫn lại từ từ nhếch lên, không có vui sướng, chỉ còn lại sự mỉa mai: “Tổng giám đốc Dụ, không lẽ anh được đả thông hai mạch nhâm đốc, đột nhiên chuyển mình từ hình tượng mỹ nam si tình sang tình thánh rồi sao?”

Dụ Lâm Hải giống như bị dội một gáo nước lạnh, đồng tử anh khẽ run, môi cũng mím lại thành một đường: “Ý em là gì?”

“Tối qua còn hẹn riêng với người đẹp váy đỏ, tối nay lại đeo đuổi vợ cũ, kỹ thuật một chân đạp hai thuyền này của anh Dụ vẫn nhuần nhuyễn như ngày nào”.

Bờ môi cô khẽ cong, mang theo ý cười mỏng manh, nhưng sâu nơi đáy mắt lại lộ ra nồng đậm rét lạnh.

Mặc dù đã quá quen với sự lạnh nhạt của cô nhưng ngôn từ của cô cay nghiệt như vậy vẫn khiến Dụ Lâm Hải chống đỡ không nổi.

“Gặp gỡ riêng với mỹ nữ váy đỏ?”

Dụ Lâm Hải như lạc vào trong sương mù: “Em đang nói tôi sao?”

Nam Mẫn ngả người ra sau, ngước đôi con ngươi lạnh giá nhìn thẳng vào anh: “Làm cũng làm rồi, có cái gì không dám thừa nhận? Người trẻ tuổi hẹn hò phát sinh quan hệ đều là chuyện bình thường, nhưng một chân đạp hai thuyền thì là thất đức”.

Thói hư tật xấu của đàn ông rốt cuộc vẫn rất khó sửa, khi kết hôn anh có thể lén lút qua lại với Trác Huyên, sau ly hôn anh lại có gì mà không làm ra được?

Một lần bất trung, trăm lần bất dụng.

Đối với cấp dưới và bạn bè là như vậy, với vợ cũ càng không ngoại lệ.

Dụ Lâm Hải nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới phản ứng lại ‘mỹ nữ váy hồng’ mà cô đang nói là ám chỉ ai: “Em đang nói, Thư Anh?”

“Ồ, là Thư Anh à”.

Nam Mẫn nói nhàn nhạt: “Đó thế nhưng là một mỹ nữ, khẩu vị của anh Dụ biến hóa thật nhanh chóng, tôi còn tưởng rằng anh chỉ thích bông sen trắng nhỏ trông có vẻ vô vị như Trác Huyên”.

Khóe môi Dụ Lâm Hải không kìm được kéo căng, sắc mặt cũng âm trầm vài phần.