MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 213

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 213

611 từ · ~4 phút đọc

Dụ Lâm Hải bị đẩy sang một bên, nhìn Nam Mẫn bình thản nhấc chảo lên, nhẹ nhàng hất lên hất xuống, trứng trong chảo cũng ngoan ngoãn lật mặt.

Một quả trứng gà được chiên vàng giòn nằm gọn trong đĩa.

Nam Mẫn thản nhiên liếc sang bệ bếp, ắt hẳn đống nguyên liệu nấu ăn này là do Dụ Lâm Hải tìm người mua đến đây vào sáng sớm, cũng khá là phong phú.

Cô nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, lấy một gói mì sợi trong túi đồ ra, hỏi Dụ Lâm Hải: “Ở thành phố Nam chúng tôi, sáng sớm thường sẽ ăn một bát mì suông, anh có ăn món đó được không?”

Dụ Lâm Hải gật đầu: “Được”.

Ban đầu anh định làm bữa sáng cho cô, nhưng bây giờ lại muốn ăn món cô làm hơn, bèn giao hết phòng bếp lại cho Nam Mẫn, mình thì đứng bên cạnh hỗ trợ.

“Rửa giúp tôi trái cà chua đi”.

Nam Mẫn vừa rót nước vào nồi vừa bảo Dụ Lâm Hải.

Dụ Lâm Hải “à” một tiếng, lấy hai trái cà chua trong túi ra, để dưới vòi nước rửa thật kỹ, sau đó đặt trong lòng bàn tay hỏi Nam Mẫn: “Thế này được chưa?”

Nam Mẫn khẽ quay đầu nhìn.

Dụ Lâm Hải đứng bên cửa sổ, ánh sáng ban mai chiếu vào, hắt lên tay anh, làm nổi bật những ngón tay thon dài lại trắng trẻo, khiến hai quả cà chua trông như đèn lồng đỏ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, gương mặt tuấn tú kia thì lại càng miễn bàn.

Tạo hóa đã quá thiên vị anh, nên mới có thể khiến người đàn ông này đi rửa một quả cà chua thôi cũng đẹp như một bức tranh vậy.

Nồi mì nóng hổi vừa thổi vừa ăn nhanh chóng được múc ra bát, trên cùng còn có quả trứng ốp lết tròn vo, Dụ Lâm Hải ngửi mùi hương thôi đã thầm than thở: “Trước đó Phó Vực nói em là đầu bếp hạng nhất, tôi còn không dám tin, bây giờ lại được chứng kiến tận mắt”.

“Mì cà chua thôi mà, mới thế đã thành đầu bếp rồi hả?”

Nam Mẫn gắp trứng trong bát của mình cho anh, nói: “Ăn nhiều trứng gà một chút, bồi bổ đầu óc”.

Từ tối hôm qua tới giờ, anh Dụ luôn chìm trong trạng thái không được thông minh cho lắm.

Dụ Lâm Hải cầm đũa lên bắt đầu ăn, mới gắp đũa mì đầu tiên thì hai mắt đã sáng rỡ.

Một bát mì cà chua hết sức bình thường, không biết có phải do người nấu hay không mà ăn có vẻ ngon lắm, anh rất nể mặt cô ăn hết sạch. Nhưng ăn xong lại bắt đầu hối hận, hối hận vì trước đó không chịu nếm thử tài nấu ăn của cô.

Nam Mẫn vốn chẳng hề đói bụng, lại bị Dụ Lâm Hải ảnh hưởng, chậm rãi ăn hết bát mì nhỏ của mình.

Vừa ăn xong, Phó Vực đã ngửi thấy mùi đi tới: “Ăn gì mà thơm thế?”

Phó Vực vừa mới dứt lời, Dụ Lâm Hải đã nói cho anh ta biết: “Mì cà chua, Nam Mẫn tự tay làm”.

Nói xong còn làm bộ lơ đãng liếm môi, trông có vẻ thòm thèm lắm.

“Cậu lại được ăn món cô ấy tự tay làm á?”

Phó Vực lập tức mất bình tĩnh, vội vàng nhào tới: “Có còn không vậy? Tôi vẫn còn đói meo đây này… Má, không chừa cho người ta miếng nào luôn hả!”