MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 282

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 282

619 từ · ~4 phút đọc

Ban nãy Wechat nảy ra một đống tin nhắn, toàn là người nhà họ Dụ gửi tới, đủ thứ cô dì chú bác của Dụ Lâm Hải cùng với rất nhiều anh chị em trai gái không thiếu một ai, toàn là tin nhắn chúc mừng.

Sau đó họ ra tay cực kỳ hào phóng, người này đòi đặt một trăm đơn, người kia đòi đặt một ngàn đơn, kinh động đến mức cả bà cụ nhà họ Dụ cũng gọi điện cho cô.

“Mẫn à, bà trông thấy hình ảnh mà thằng Hải gửi vào trong nhóm rồi, có mẫu nào phù hợp cho bà già này đeo không?”

Mẹ chồng trước của cô, quý bà Dụ Phượng Kiều còn thẳng thừng gửi tới một dự án hợp tác, nói rằng bà rất thích thiết kế đá quý mới nhất, hi vọng có thể hợp tác lâu dài cùng công ty vàng bạc đá quý Nam Thị.

Không dính dáng gì tới nhà họ Dụ và nhà họ Nam, chỉ dùng danh nghĩa công ty cá nhân của bà, khiến cô đến cả từ chối cũng không thể từ chối.

Đúng là chết mất thôi.

Tên Dụ Lâm Hải này rốt cuộc đang làm gì hả…

Anh ta đang định dùng tiền đập vào mặt cô đấy hả?

Dụ Lâm Hải không mời nổi Nam Mẫn bèn nhờ Hà Chiếu mang thức ăn và điểm tâm mà anh ta đã đặt cho nhân viên ăn, còn mời nhân viên tại hiện trường ăn bánh tart trứng, uống cà phê, tự mình gánh phần việc hậu cần.

Bản thân anh lấy ghế đẩu ra ngồi xuống bên cạnh Nam Mẫn, đặt điện thoại của cô sang một góc, lấy hai phần cơm, cô một phần, anh một phần.

“Ăn cơm trước đã, ăn no mới có sức tiếp tục chiến đấu”.

Nam Mẫn nheo mắt nhìn anh, xem anh rốt cuộc định giở trò gì.

Dụ Lâm Hải thản nhiên tách đôi đũa ra, mở hộp cơm và bắt đầu ăn, còn gọi cô cùng ăn: “Ăn đi chứ, nhìn tôi có no được đâu”.

Mà nhân viên của cô vì há miệng mắc quai nên đồng loạt tỏ lòng biết ơn với Dụ Lâm Hải: “Cảm ơn cà phê của tổng giám đốc Dụ!”

“Cảm ơn bánh tart trứng của tổng giám đốc Dụ!”

“Tổng giám đốc Dụ tốt quá đi mất! Chúc anh sớm ôm được mỹ nhân về nhà nha!”

Dụ Lâm Hải cũng không hề tỏ vẻ, còn giơ cốc cà phê hướng về phía người ta thay lời cảm ơn: “Xin nhờ lời chúc của cô”.

Một hành động đơn giản nhưng đi kèm gương mặt đẹp trai tuấn tú kia, thoáng chốc hạ gục cả đống trái tim thiếu nữ, các cô gái rú lên ầm ĩ, đồng loạt cảm thán: “Trời đất ơi đẹp trai quá, đây là tổng giám đốc ngang ngược trong hiện thực đấy à?”

“Tổng giám đốc Nam của chúng ta có phúc quá, gặp được chàng trai đẹp trai thế này, ai chịu nổi chứ…”

Ánh mắt Nam Mẫn như tối đi, thầm mắng cái đám không có tiền đồ này, chỉ với vài cái bánh tart trứng và cốc cà phê mà đã bị mua chuộc nhanh như gió đổi chiều, giúp Dụ Lâm Hải làm cô thấy ngứa mắt thêm.

Còn cả mấy cô nhóc kia, chưa trông thấy người đẹp trai hơn hay thế nào?

Tên Dụ Lâm Hải này không chỉ tâm cơ không đơn giản, da mặt cũng càng lúc càng dày, tiếp tục để anh ngồi đây, trước mặt mọi người, không biết anh còn làm ra được chuyện gì nữa!