MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 383

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 383

534 từ · ~3 phút đọc

Có câu ngọc không mài không thành khí. Mưa bụi phây phây, phong cảnh tuyệt đẹp Giang Nam hiện lên trước mắt, nhìn xem, thật sinh động biết bao”.

Hà Chiếu chiêm ngưỡng tác phẩm này, nhìn thế nào cũng thấy sao mà quen mắt, cứ cảm thấy như nhìn thấy ở đâu rồi.

“Tổng giám đốc dụ, sao tôi nhìn cảnh tượng này giống với ngõ cổ Nam Kiều thế”.

Hà Chiếu nghiêng đầu nhìn sang Dụ Lâm Hải: “Anh còn nhớ không? Chính là nơi anh bị người ta chụp vải bố đánh…”

Anh ta không nói được nữa, bởi vì vẻ mặt của tổng giám đốc Dụ rất khó coi.

Dụ Lâm Hải sớm đã nhận ra.

Anh đã tận tay sờ gạch đá của ngõ cổ Nam Kiều, vừa nãy vén vải lên, anh đã nhận ra cảnh sắc Giang Nam trên ngọc khắc, chính là ngõ cổ Nam Kiều bên cạnh nhà hàng Thực Vị!

Trong tích tắc, con mắt của anh như chìm vào vực sâu.

Cô đã lừa anh.

Lại một lần nữa lừa anh!

Không phải anh chưa từng nghĩ đến, trước đây khi anh nhìn thấy tác phẩm “Định Phong Ba” ở văn phòng của cô, thậm chí sớm hơn, khi anh cầm được con dấu hoa hồng mà cô tặng anh, anh nên nghĩ đến Nam Mẫn chính là bậc thầy Ngọc Tâm.

Nhưng mỗi khi ý nghĩ này nổi lên trong đầu, lập tức bị anh gạt bỏ.

Có lẽ trong tiềm thức, bản thân anh không muốn thừa nhận điều này.

Cô quá ưu tú… ưu tú đến mức liên tiếp khiến anh bất ngờ… Không! Không phải bất ngờ, mà là kinh ngạc thì đúng hơn.

Cao thủ hacker, đầu bếp hàng đầu, bây giờ lại thêm thân phận bậc thầy khắc ngọc.

Sao cô…

Sao lại biết nhiều thứ như vậy!

Cô mới hai mươi năm tuổi, cô có ba đầu sáu tay ư?

…

Rời khỏi thành phố Lâm, đến thành phố Bắc, trời đã vào đêm.

Xuống máy bay, Dụ Lâm Hải về thẳng dinh thự nhà họ Dụ, về đến nhà, người làm chào hỏi anh, anh cũng không để đi ý, đi thẳng lên tầng, hai ba bước đã biến mất trên cầu thang.

Câu “cô Trác đến” mà quản gia định nói bị nghẹn lại trong họng.

“Ông chủ bị làm sao vậy, vội đến mức ấy?”

Người làm Tiểu Phương nói: “Tôi đoán chắc chắn ông chủ biết cô Trác đến, vội lên tầng gặp cô ấy”.

“Nói vậy thì ông chủ và cô Trác đã làm lành rồi ư? Hai người gặp lại sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn, cho nên ông chủ mới vội như vậy…”, người làm Tiểu Hà to gan suy đoán.

Người làm Tiểu Anh nghe mà mặt đỏ tía tai: “Suỵt”, dám trêu đùa ông chủ, cô không muốn sống à?”

Người làm Tiểu Thanh nhíu mày: “Ông chủ và cô Trác làm lành rồi, thì bà chủ cũ phải làm thế nào? Chẳng phải nói ông chủ thường xuyên chạy đến thành phố Nam, muốn tái hôn với bà chủ cũ à?”