MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 468

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 468

416 từ · ~3 phút đọc

Chương 468 Dụ Lâm Hải nhăn trán: “Cậu điên à?” Nam Mẫn xùy một tiếng: “Hắc bạch song sát ý”. “…” Phó Vực lái xe đi về phía nhà hàng Thực Vị. Qua một đèn xanh đèn đỏ, đang định rẽ trái vào đường lớn theo tín hiệu rẽ, sau lưng liền truyền đến hai giọng nói khác nhau nhưng rất đồng thanh: “Đi thẳng vào đường tắt”. Phó Vực: “???” Tay cũng run run theo. Anh ta đánh lái đi vào đường mòn theo như họ nói, liếc về phía hai người ngồi đằng sau. Cho dù hai người cách nhau một khoảng ở giữa nhưng vẫn khiến Phó Vực khó chịu: “Tôi nói này, hai người thật sự coi tôi là tài xế?” Dụ Lâm Hải không để ý tới anh ta. Nam Mẫn cho rằng Phó Vực đang nhằm vào mình, cô nhàn nhạt nói: “Nếu không thì anh xuống đây, để tôi lái?” “Tôi thấy được”. Phó Vực rất biết lắng nghe, lập tức đỗ xe dừng bên đường, cởi dây an toàn rồi xuống xe. Nam Mẫn cũng không cảm thấy có gì, cô khoan thai đi vào ghế lái. Phó Vực muốn chuyển tới ghế lái phụ, nhưng Nam Mẫn đã khóa cửa xe, hạ cửa kính xuống, chỉ về ghế sau: “Ra sau đi”. Đúng, không được như ý đâu. Dụ Lâm Hải nhìn Phó Vực ngồi bên cạnh mình, chân mày nhíu chặt: “Cậu không biết xấu hổ à?” Phó Vực rất thản nhiên: “Có gì mà xấu hổ? Không phải nhìn hai người ở cạnh quá ngượng ngùng sao, giúp hai người…” Lời còn chưa dứt, xe giống như mũi tên “Vèo” ra ngoài. Mẹ ơi! Phó Vực và Dụ Lâm Hải đồng thời nắm chặt tay, lặng lẽ thắt dây an toàn. “… Vợ cũ của cậu lái xe mãnh liệt như vậy à?” Phó Vực dựa vào cửa kính, ngồi yên chuẩn bị nhảy xe bất cứ lúc nào. Dụ Lâm Hải biểu tình không rõ: “Tôi cũng là lần đầu ngồi”. Nhìn vẻ mặt hai người cứng ngắc, điệu bộ giống như ngồi bàn chông, Nam Mẫn khẽ nhếch môi, hai tay nắm chặt vô lăng, chân đạp ga, xe di chuyển rồi quẹo vào khúc cua. “Aiz yo! Chị tài ơi lái chậm chút…” Phó Vực bất ngờ ngã vào người Dụ Lâm Hải, tiếng gào khóc thảm thiết phá vỡ rừng cây. Cuối khoả vẫn sống sót đến nhà hàng Thực Vị.