MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 931

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 931

499 từ · ~3 phút đọc

Chương 932

Nam Mẫn bật cười, oán trách nói: “Dưới sự giám sát của anh cả tôi, đừng nói gặp gỡ, không cấm túc tôi thì tôi đã cảm ơn trời đất rồi”.

Lạc Ưu nghe vậy chỉ cười ha ha.

“Cô đừng chỉ cười vậy, cô và anh hai tôi thế nào rồi? Anh ấy rất thật lòng với cô đấy”.

Lạc Ưu nghe thấy tên của Quyền Dạ Khiên, xấu hổ cúi đầu: “Tôi cũng không biết, tôi cũng không có ý kiến gì với con người anh ấy, nhưng tình hình hai nhà chúng tôi mới quan trọng, xem bố mẹ tôi có thể chấp nhận không đã”.

“Đừng lo lắng, duyên phận ông trời đã định, có đánh cũng không đi”.

Nam Mẫn an ủi cô ấy.

“Vậy cô và lão Dụ thì sao?”

Lạc Lưu hỏi ngược lại: “Duyên phận giữa cô và anh ta đã hết chưa?”

Nam Mẫn khẽ ngước mắt, đứng ở cửa sổ nhìn sắc đêm bên ngoài, trong lòng mơ hồ.

Cô cũng không biết.

Chuyện tình cảm luôn như vậy, chuyện của người khác thì nhìn rất rõ, còn chuyện của mình thì hồ đồ.

…

Trời vào đêm, Dụ Lâm Hải lại thấp thỏm bất an.

Nói một cách chính xác, anh đã rất lâu rồi chưa ngủ một giấc trọn vẹn yên lành.

Dạo này tâm trạng bất an, anh cầm châm cài tóc của Nam Mẫn, vuốt ve hoa văn trên đó, lại giống như có thể mơ hồ bay đến một thế giới khác.

Giống như Giả Bảo Ngọc mơ vào trong ảo cảnh Thái Hư.

Nhưng anh lại mơ hoàn toàn khác với Bảo Ngọc, trong mơ, anh nhìn thấy hai bóng hình ngồi dựa vào nhau trên bậc thềm bồng bềnh tiên cảnh.

“Tiểu Mẫn”.

Anh khẽ gọi cô, Nam Mẫn quay người, anh cười đi về phía cô, tưởng rằng cô dựa lên người mình.

Nhưng người ngồi bên cạnh cô đột nhiên quay đầu lại, anh ngẩn người, dừng chân tại chỗ.

Nhìn thấy một khuôn mặt khác.

Là Ngôn Uyên!

Dụ Lâm Hải bật tỉnh dậy, hơi thở nặng nề, trán và lưng toát đầy mồ hôi.

Trong tay còn cầm cây châm đó, mồ hôi lòng bàn tay thấm vào trong hoa văn.

Anh lấy tay đỡ trán, lắc đầu hồi lâu cũng không thể định thần lại.

Từ trên giường lật người xuống, Dụ Lâm Hải ngậm một điếu thuốc, dựa vào ban công hút, làn khói thuốc mỏng thấp thoáng màu sắc trong đáy mắt anh.

Căn phòng số 88 bên cạnh chưa sáng đèn, người vẫn chưa quay về.

Ngôn Uyên đi thẩm vấn Kiều Lãnh, có thể thẩm tra ra điều gì không?

Cũng như vậy, Nam Mẫn ở Birmingham cũng trằn trọc lăn qua lăn lại không ngủ được.

Cô cầm điện thoại đợi mail.

Ngôn Uyên không dùng wechat, không thích gọi điện, có chuyện gì đều thích gửi mail thông báo.