MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay ThếChương 946

Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 946

544 từ

Chương 946 Cơ thể cô run rẩy, gần như trong nháy mắt, cô điên cuồng xông ra ngoài. “Mẫn!!!” Trên xe đi về phía bệnh viện Thanh Sơn, lòng bàn tay Nam Mẫn đang không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Đầu cô vang lên tiếng vù vù, cảm thấy trái tim lạnh lẽo, không có một tia khí nóng, trái tim không ngừng chìm xuống, vô vùng hoảng loạn. Anh nhỏ nói với cô, Kiều Lãnh phục kích nhân viên trên đường vận chuyển ra máy bay, muốn chạy trốn, hắn đã đấu súng với cảnh sát, trên người trúng đạn nhiều chỗ, cuối cùng bị một kích trí mạng. Kiều Lãnh chết rồi. Người đã từng hành hạ cô, khiến cô đau đớn không muốn sống lại, cuối cùng đã chết. Nhưng chiếc xe mà Dụ Lâm Hải và Ngôn Uyên ngồi trên đó đã va chạm với xe của Kiều Lãnh, xảy ra tai nạn xe cộ vô cùng nghiêm trọng. Hai người đều được đưa về bệnh viện Thanh Sơn gần nhất tiến hành cấp cứu, nhưng… lành ít dữ nhiều. Thời tiết vốn đang quang đãng, đột nhiên trở nên âm u. Ông trời trở mặt quá nhanh, khiến người ta không chịu nổi. Toàn thân Nam Mẫn cứng ngắc, anh nhỏ đang không ngừng an ủi cô, nhưng bên tai cô giống như đã ngăn cách tất cả âm thanh, không hề nghe được gì. Trước mắt giống như có đèn kéo quân, bỗng nhiên lóe lên từng cảnh. Cô nhớ lại ngày hôm ấy vào mười năm trước, người đó ôm cô vào trong ngực, an ủi cô đừng sợ, con người cao lớn và khuôn mặt anh tuấn ấy nói với cô ‘Tôi tên là Dụ Lâm Hải’. Cô không nhớ ba năm trước anh đối xử lạnh nhạt với mình như thế nào, chỉ nhớ những lần anh xin lỗi, những lần ân hận, những lần hao tâm tổn sức muốn cô vui vẻ. Cô yêu một người đàn ông suốt mười năm. Trong mười năm cô yêu anh nhất, người trong lòng anh lại không phải là cô. Trong nửa năm nay anh muốn theo đuổi lại cô, cô lạnh nhạt, bài xích, từ chối, chê bai, thậm chí chán ghét. Cô trả lại cho anh gấp mười gấp trăm lần những bất công anh đã từng đối xử với cô, trả thù rất vui vẻ, cô mạnh mẽ, đã nói không yêu thì chính là không yêu. Nhưng tại sao vào lúc này, tất cả những gì cô đang nghĩ đều là nghĩ về mặt tốt của anh? Mặt xấu của anh thì sao? Tại sao đột nhiên cô không nghĩ ra? Cô chết lặng bước xuống xe, đi đến cửa bệnh viện Thanh Sơn, cô đột nhiên dừng bước, không dám đi vào trong. Cô có chút sợ hãi. Lạc Quân Hành nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt và môi không một chút huyết sắc, anh ta đi tới ôm cô, xoa vai cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ, anh cả ở bên em”. Nam Mẫn vào trong bệnh viện, đi thang máy lên tầng. Vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy từng tiếng gầm thét xen lẫn tiếng nức nở.