MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong GiậtChương 125

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật

Chương 125

604 từ · ~4 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô hỏi: “Ông là chủ tiệm à? Nếu tôi ném trúng toàn bộ ngỗng của ông thì ông có thể quyết định không?”

Chủ tiệm bật cười thành tiếng, khinh bỉ chẳng thèm nhìn, phất tay nói: “Yên tâm đi cô gái trẻ, tôi chính là ông chủ! Nếu cô thật sự có thể ném trúng toàn bộ thì đó là bản lĩnh của cô!”

“Vậy thì tốt.” Khương Mạn yên tâm triệt để, “Lắm mồm hỏi một câu, ngỗng nhà ông, giá bán trên thị trường là bao nhiêu tiền một con vậy?”

Advertisement

“Ngỗng nhà chúng tôi không rẻ đâu, giá bán ngoài thị trường là sáu, bảy mươi tệ một con!”

“Cô còn thắc mắc gì không? Có ném hay không vậy?” Ông chủ có chút sốt ruột.

Khương Mạn cũng không phí lời nữa, trong miệng làu bàu: “Mấy chục con ngỗng này mang về kiểu gì cũng là một vấn đề……”

Ông chủ nghe thấy lời này, tức đến trợn trắng mắt.

Cái cô nhóc chết tiệt này chém gió không biết ngượng! Cô có bản lĩnh thì ném trúng hết đi, trúng được hết thì tôi gọi cô là bố!

Đương nhiên, lời này ông chủ không nói thẳng ra miệng.

Bạc Hạc Hiên đứng đằng sau Khương Mạn, tay đè lên môi, trong ánh mắt mang nét cười.

Khương Mạn cầm lấy vòng, ném vào trong đám ngỗng, đầu của ác bá trong thôn rụt một cái, lần đầu không trúng!

Ông chủ tiệm cười hở ra tám cái răng, chống nạnh ngang ngược, chờ xem kịch hay.

“Vui hơn tôi nghĩ đấy.” Khương Mạn cười.

“Vui thì vui, nhưng vẫn phải nghiêm túc một chút.” Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nói, Chứa đựng ý cười: “Nếu không thì lát nữa sáu bạn nhỏ sẽ khóc đấy.”

Khương Mạn cúi đầu nhìn, mấy đứa nhỏ đúng là đang bày ra bộ mặt đau khổ.

Hai trăm tệ đó! Đối với bọn chúng thì đó là số tiền lớn!

“Quân Quân, em có tin chị không?” Khương Mạn nhìn bạn nhỏ Lý Quân.

Bạn nhỏ Lý Quân mím môi cố nở ra một nụ cười.

Vân Đóa ở bên cạnh khóc lóc: “Chị tiêu tiền tùy tiện, hai trăm tệ có thể mua được rất nhiều thứ rồi.”

Khương Mạn vừa nhìn tình hình này, cũng không đùa nghịch nữa, “Yên tâm, một lát nữa tất cả số ngỗng này đều là của chúng ta rồi!”

Ông chủ không nhịn nổi nữa rồi, cười hì hì, bày ra một tư thế mời: “Đừng phí lời, cô ném đi, tôi thấy cô có thể ném trúng rất nhiều đó.”

Trên kênh livestream, các fan đều nghị luận không ngừng.

(Ông chủ có chút hống hách đấy, cái giọng này thật gợi đòn!)

(Nếu tôi là ông chủ tôi cũng trợn trắng mắt, mở miệng liền muốn ném trúng toàn bộ ngỗng của tôi, chém gió thành bão rồi đó!)

(Kiểm tra bằng mắt, lần này Khương Mạn thật sự bị vả mặt rồi, làm sao có thể ném trúng chứ, hai trăm tệ trôi theo dòng nước!)

(Tiền thưởng tới tay liền vung ra, cảm giác người phụ nữ này chẳng có chút tính toán gì cả.)

(Hả, ném trúng rồi?)

(Ôi vãi?!!)

Không ai nhìn thấy Khương Mạn ra tay như thế nào, cô ấy chỉ là lấy một cái vòng, ném bừa một cái, nhẹ nhàng ném trúng một con ngỗng.