Trên sân thượng toà cao ốc One World Trade Center còn được biết với cái tên 'World Trade Center', vừa nghe qua đã làm rung động không biết bao nhiêu trái tim.
Tòa cao ốc được tọa lạc ngay trung tâm thành Phố Lower Manhattan, New York.
World Trade Center đã bị tàn phá, mang theo 3 ngàn mạng sống vô tội và đã làm bị thương 6000 người trong vụ khủng bố 11-9-2001, do tổ chức khủng bố al-Qaeda gây ra.
Ba chiếc trực thăng quân đội hùng hồn đáp xuống sân thượng, tiếng vù vù của cánh quạt cùng với gió mạnh xóay cuồn cuộn lên, làm cả bầu trời chạng vạng tối trở nên mờ mịt bởi cát bụi.
Một tốp người tinh anh thành thạo nhảy từ mấy chiếc trực thăng xuống, nhìn vào kỹ thuật và hành động điêu luyện của bọn họ có kỷ luật và trình tự hẳn hoi, cũng đã đủ biết họ là những người được huấn luyện đặc biệt theo lối quân sự.
Chỉ trong tích tắc mười mấy tên mặc âu phục màu đen, trên tay mỗi người cầm một khẩu súng Trường Tấn Công M4, do Tần Gia sản xuất đứng thành hai đường thẳng.
* Súng Trường tấn công M4 được đặc biệt chế tạo cho Quân Đội Mỹ.
Với quy lực khiếp người, tầm bắn xa lên đến 600m và tóc độ bắn ra 950 phát trong vòng một phút.
Chiếc trực thăng vừa dừng hẳn lại, Doãn Kỳ, Nhật Trung, Sam cùng với Trần Linh Giang bước xuống, bốn người cẩn thận quan sát tứ phía đề phòng có người mai phục.
Từ lúc Tràn Hạo giao bang Thiên Địa lại cho Tần Gia Uy, anh đã cho thuộc hạ đắc lực nhất của anh là Doãn Kỳ ở lại bên cạnh của Tần Gia Uy.
Chỉ khi có Doãn Kỳ bên cạnh, Gia Duyên mới an tâm vì cô biết Doãn Kỳ là thuộc hạ xuất sắc nhất của Tràn Hạo.
Sau khi nhận được ánh mắt ok của Doãn Kỳ, Tần Gia Vỹ mới cùng Tần Gia Uy oai nghiêm bước xuống.
Trên người Tần Gia Uy là bộ âu phục màu đen cùng với áo bành-tô dài, chân mang đôi giày da bóng loáng, tay lúc nào cũng là đôi găng tay bằng da màu đen.
Anh oai phong đứng chính giữa một tốp người xuất sắc này, ánh mắt ngông cuồng đầy vẻ tự tin cùng với khuôn mặt yêu nghiệt ngẩng lên thật cao, dáng vẻ này khí thế này đích thực của một lão đại hắc bang, một ông trùm mafia.
Hôm nay là buổi hội nghị một năm một lần trong giới hắc đạo, mỗi năm hội nghị sẽ được diễn ra tại một địa điểm khác nhau.
Năm nay tòa cao ốc One World Trade Centre, tại New York được chọn là điểm họp mặt.
Những người hiện diện tối đêm nay toàn là những kẻ tai to mặt lớn trong giới hắc đạo, chính vì vậy sự phòng vệ của nơi này vô cùng chặt chẽ.
Trên sân thượng lúc này đã đậu sẵn ít nhất 25 chiếc trực thăng tư của những người đến tham gia buổi hội nghị.
Tần Gia Uy được đám thuộc hạ cẩn thận hộ tống vào bên trong toà cao ốc, trước khi vào thang máy Trần Linh Giang đã dùng thiết bị kiểm tra thuốc nổ để kiểm tra thang máy.
Sau khi không phát hiện có gì khả nghi, cô mới nhìn Tần Gia Uy cung kính báo cáo.
"Lão đại, đã an toàn."
Nghe Trần Linh Giang nói vậy, Tần Gia Uy và tứ đại hộ pháp bước vào trong.
Đám thuộc hạ còn lại được Tần Gia Vỹ sắp xếp chờ lệnh trên sân thượng.
"Anh hai, hôm nay Chung gia và Đoàn gia cũng có mặt.
Em thật chán ghét cái bộ mặt ta đây của hai tên đó."
Tần Gia Vỹ nhìn Tần Gia Uy nói, chỉ cần nghĩ đến sẽ gặp mặt hai tên 'khẩu phật tâm xà' đó là anh đã chán ghét vô cùng.
Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh tanh, anh không nói gì ánh mắt lạnh lùng liếc vào góc bên phải trên trần thang máy.
Tứ đại hộ pháp liền đề cao cảnh giác, Tần Gia Uy mới vừa cho họ biết nhất cử nhất động của bọn họ đang bị người khác giám sát.
Tần Gia Vỹ biết nếu lỡ những lời nói vừa rồi của anh bị lộ ra ngoài, Đoàn gia và Chung gia nhất định sẽ lấy cớ này làm loạn, kiếm chuyện với Tần Gia.
Ngồi trong phòng giám sát là một đám người được thuê tới, để giữ an ninh trật tự của đêm hôm nay và cũng để đảm bảo sự an toàn cho tất cả khách mời.
Ngạn Hùng trên tay cầm máy bộ đàm cặp mắt không ngừng theo dõi 30 máy camera, đang nhấp nháy quan sát từng góc cạnh của toà cao óc. Cặp mắt sắc bén nhìn láo lia từ màn hình này sang màn hình khác, lúc này ứng dụng 'hệ thống nhận dạng khuôn mặt' bất đầu hoạt động, nó không ngừng zoom vào và zoom ra liên tục để xác nhận khuôn mặt của tất cả mọi người bước vào toà cao óc, sau khi máy vi tính xác nhận được thân phận của đối phương, tư liệu của họ lập tức hiện lên trên màn hình, và sẽ tự động lưu tư liệu của họ vào trong kho dữ liệu.
Dùng cách này vừa có thể kiểm tra an ninh vừa có thể kiểm soát ai có mặt trong buổi hội nghị ngày hôm nay.
"Chuẩn bị tiếp đón Tần Lão Đại."
Ngạn Hùng ấn vào máy bộ đàm, liên lạc với thuộc hạ của mình đang đứng canh chừng trước cửa phòng hội nghị.
Hôm nay công ty an ninh của Lôi Thị được mời đến để phụ trách sự an toàn của mọi người.
Bước vào cửa là Lôi Phu nhân trên nguời cô mặc một cái đầm dài màu trắng bó sát vào thân hình gợi cảm của cô, trong tai cô đặt một chiếc máy bộ đàm vô hình do Đường Tam phát minh ra, để tiện việc liên lạc với thuộc hạ.
Vừa bước vào cửa cặp mắt sắc bén của Trình Lam liền quan sát màn hình máy vi tính, đôi mày thanh tú của cô chau lại trong vẻ không hài lòng, cô lập tức bước nhanh đến máy vi tính.
Trình Lam chống hai tay lên bàn xem kỹ lại màn hình, cặp mắt khôn khéo của cô chợt hiện lên tia phẫn nộ.
"Ngạn Hùng cậu làm việc như thế nào?
Có người xâm nhập vào hệ thống an ninh của chúng ta, vậy mà cậu cũng không hay."
Ngạn Hùng nghe Trình Lam nói vậy liền khom tới nhìn vào màn hình, khi anh nhìn kỹ hơn mới thấy màn hình bị nhiễu sóng, nhưng chỉ khi quan sát thật kỹ mới có thể nhận ra.
Ngạn Hùng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Trình Lam, vừa rồi anh đã kiểm tra nhưng không hề phát hiện ra việc này.
Việc bị người ngoài hack vào máy chủ rất quan trọng chỉ cần điều khiển được chương trình phần mềm, cũng đồng nghĩa với việc họ đã nắm được toà cao óc One World Trade Centre này trong lòng bàn tay.
Tất cả cửa ra vào, thang máy, đèn, hệ thống thông hơi, hệ thống báo động đều được khống chế bởi máy chủ.
Nếu họ có dã tâm bất chính, tính mạng của tất cả mọi người trong toà cao óc này sẽ gặp nguy hiểm.
"Mau, chống xâm nhập ngay."
Ngạn Hùng khẩn trương ra lệnh cho thuộc hạ của mình, đám thuộc hạ lập tức múa máy bàn tay thành thạo trên bàn phím, đã qua 40 giây họ vẫn chưa loại bỏ được tín hiệu xâm nhập.
Lúc này Trình Lam thật bình tĩnh cô đứng một bên khoanh hai tay trước ngực, chờ xem họ giải quyết việc này như thế nào.
Cô quan sát từng động tác của bọn họ, một lúc sau Trình Lam đã không còn kiên nhẫn với sự bất lực của bọn họ nữa, giọng nói lạnh lùng của cô vang lên từ phía sau.
"Dùng chương trình Iris để loại bỏ họ, sau đó ngăn chặn tất cả tín hiệu với bên ngoài, trách nhiệm của chúng ta là giữ an toàn cho tất cả khách mời trong toà cao óc này.
Việc bên ngoài không liên quan gì đến chúng ta."
Nghe Trình Lam nói vậy, thuộc hạ của Ngạn Hùng lập tức làm theo lời chỉ thị của cô.
Chương trình Iris là do đích thân Lôi Lạc Thiên lập ra, nên chỉ trong tích tắc họ đã thành công loại bỏ được sự xâm nhập của bên ngoài.
Hai chữ The Devil màu đỏ thẫm nhìn vào thật nguy hiểm hiện lên trên màn hình đánh dấu cho sự thành công của bọn họ.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt khâm phục của bọn họ tập trung vào một Lôi phu nhân.
Họ không ngờ cô không giống như những người phụ nữ khác là một bình hoa di động, ngược lại cô còn tài giỏi hơn cả bọn họ, những người tự xưng mình là thiên tài trong lĩnh vực công nghệ thông tin.
Sau khi Trình Lam kiểm tra kỹ mọi việc cô mới an tâm rời khỏi phòng giám sát, đi đến gặp mặt của Lôi Lạc Thiên lúc này anh đang ở trong phòng nghỉ trên tầng 130 chờ cô.
Cửa thang máy vừa được mở ra, bốn tên thuộc hạ của Ngạn Hùng lập tức đứng cung kính hành lễ.
"Tần Lão Đại, xin mời ngài."
Họ khom người vươn tay làm động tác mời, chỉ về hướng cái bàn được đặt trước khán đài.
Tần Gia Uy không nói gì, khuôn mặt vẫn như tản băng ngàn năm bước vào trong, anh không tuân theo quy luật của buổi hội nghị mà đi thẳng đến chỗ ghế nào anh cảm thấy thỏai mái liền ngồi xuống.
Quy luật của buổi hội nghị, ghế ngồi sẽ được chủ toạ sắp xếp trước, họ sẽ xem xét theo thế lực của từng vị khách mời, để quyết định vị trí ngồi của họ.
Thế lực càng cao vị trí ngồi càng gần với khán đài.
Trên tất cả bàn đều được đặt một cái biển tên của vị khách mời, bàn tròn đầu tiên là của Đoàn Vũ Sơn thủ lĩnh của Đoàn gia, Chung Hiểu Phong thủ lĩnh của Chung gia, Nam Liệt và Hàn Mạc, Lôi Lạc Thiên và Trình Lam, Tần Gia Uy, Tần Gia Vỹ, Ông Douglas chủ tọa và Schapelle con gái của ông.
Thuộc hạ của Ngạn Hùng biết quy tắc của Tần Gia Uy, anh không thích người khác đến gần mình, nên khi hắn nhìn thấy Tần Lão Đại ngồi sai vị trí, hắn liền bước tới đứng cách xa Tần Gia Uy một bước, tay hắn rung rung chỉ vào vị trí ghế ngồi đối diện với khán đài nói với giọng cung kính.
"Xin lỗi Tần Lão Đại, ghế bên này là của ngài."
Thật sự vị trí đó được đích thân Ông Douglas sắp xếp cho Tần Gia Uy, chỗ ngồi được dành cho anh là chỗ tốt nhất.
Ngồi ở vị trí đó Tần Gia Uy chỉ cần nhìn thẳng là có thể nhìn thấy tất cả mọi việc diễn ra trên kháng đài.
Tần Gia Uy liếc nhìn vào cái biển tên đặt ngay trước mặt, ba chữ Đoàn Vũ Sơn viết rõ ràng trên biển tên.
Tần Gia Uy không nói gì, anh vươn tay cầm lấy biển tên quăng sang một bên.
Tên thuộc hạ của Ngạn Hùng cảm giác
thấp thỏm trong lòng với hành động ngang tàng này của Tần Gia Uy.
Hắn biết hôm nay ở đây là 'Long đàm hổ huyệt', tụ hội lại những nhân vật khét tiếng nhất trong thế giới ngầm.
Chỉ cần hắn đắc tội với họ, hắn tin chắc mình sẽ không còn mạng rời khỏi nơi đây.
Tên thuộc hạ của Ngạn Hùng trán lấm tấm mồ hôi, hắn cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mặt của Tần Gia Uy nói.
"Tần Lão Đại, ngài đừng làm khó thuộc hạ."
Lôi Lạc Thiên, Trình Lam, Nam Liệt và Hàn Mạc mới từ ngoài cửa bước vào, bốn người cùng thuộc hạ của mình nhìn thấy một màn vừa được Tần Gia Uy diễn ra.
Ánh mắt Hàn Mạc hiện lên sự nghi ngờ, phải chăng người đàn ông lạnh lùng y như tảng băng trước mặt này chính là Tần Gia Uy, người bạn tri kỷ mà cô đã quen biết nhiều năm qua.
Hàn Mạc nghe nói sau lần Tần Gia Uy bị thuộc hạ của mình cùng với người ngoài hợp tác ám sát, tính tình anh đã thay đổi không còn lòng tin với bất kỳ ai, ngoài thuộc hạ thân cận thì người ngoài tuyệt đối không được phép đến gần anh.
Lôi Lạc Thiên một thân âu phục màu trắng, anh phong độ vòng tay qua eo của Trình Lam ôm cô sát vào lòng.
Lôi Lạc Thiên và Trình Lam được xem như là một cặp trời sinh, hai người với dung mạo lạnh lùng, ánh mắt tỏa ra sát khí làm những người bên cạnh không thể dời tầm mắt của mình.
"Các người lui xuống."
Lôi Lạc Thiên cất giọng đều đều của mình lên, anh bước tới thản nhiên kéo ghế ra, anh cẩn thận dìu Trình Lam ngồi xuống.
"Dạ!
Chủ nhân."
Tên thuộc hạ cung kính cúi đầu, rồi lập tức lui mình về phía sau đứng, ánh mắt sắc bén không ngừng quan sát chung quanh.
Lúc này Nam Liệt và Hàn Mạc cũng chậm rãi bước tới, trên người cả hai từ trên xuống dưới là một màu đen huyền bí.
Người ngoài thường dùng câu, 'Kim Đồng Ngọc Nữ' trong giới hắc đạo để hình dung Nam Liệt và Hàn Mạc.
Thật sự trên thế gian này không có cặp đôi nào lại xứng với nhau như họ.
Hai người với tính tình giống y hệt như nhau, nhưng không ngờ họ lại yêu nhau đến 'sông cạn đá mòn' cũng không thay đổi.
Hàn Mạc được Nam Liệt lịch sự kéo ghế cho cô, cô tao nhã ngồi xuống nhìn Tần Gia Uy.
"Gia Uy, đã lâu không gặp."
"Phải! cũng gần 2 năm chúng ta không gặp mặt."
Lần cuối cùng Tần Gia Uy gặp mặt của Hàn Mạc, chính là tại khách sạn The Palm bên Italy vào 2 năm trước.