MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Danh Lãng KháchChương 1: Thiếu Niên Trên Đỉnh Tuyết

Vô Danh Lãng Khách

Chương 1: Thiếu Niên Trên Đỉnh Tuyết

386 từ · ~2 phút đọc

Gió Bắc gào thét, tuyết phủ trắng trời. Trên đỉnh Phong Tuyết sơn cao vút, một thiếu niên nằm bất động giữa nền tuyết lạnh giá. Tóc tai rối bù, y phục rách nát, sắc mặt trắng bệch như xác không hồn. Bên ngực trái của y, một bọc vải cũ kỹ được buộc chặt bằng sợi dây gai.

Người ta không biết y là ai, từ đâu đến, chỉ biết sáng nay, một tiều phu lên núi đốn củi tình cờ phát hiện thân thể y gần như đã đông cứng. May thay, trong đống tuyết dày vẫn còn chút hơi thở yếu ớt, đủ để giữ y sống sót.

Thiếu niên tỉnh lại vào đêm, đôi mắt mở ra mông lung, không hề có chút ký ức nào. Hắn nhìn quanh, không biết tên mình, không biết vì sao ở đây. Chỉ có bàn tay gầy guộc vẫn nắm chặt lấy bọc vải bên ngực.

Tiều phu họ Lý, người chất phác, không con cái, bèn đưa thiếu niên về chòi gỗ dưới chân núi chăm sóc. Trong chòi tranh đơn sơ, thiếu niên nằm lặng lẽ bên bếp lửa. Mỗi đêm, y thường mơ thấy những hình ảnh mơ hồ – kiếm quang lấp lánh, máu nhuộm đỏ trời, tiếng hét xé tim gan.

“Ngươi tên gì?” – lão Lý hỏi.

Thiếu niên lắc đầu: “Ta… không nhớ…”

“Thế trong bọc vải kia là gì?”

Thiếu niên mở ra. Bên trong là một cuốn bí kíp cũ kỹ, bìa đã ngả vàng, tên gọi mờ nhạt chỉ còn hai chữ: Vô Ảnh. Ngoài ra là một tấm lệnh bài bằng thép đen, khắc ký hiệu lạ, không giống bất kỳ môn phái nào trong giang hồ hiện tại.

Lão Lý hoảng hốt, run giọng: “Đây… đây chẳng phải là lệnh bài của Vô Ảnh Môn sao? Chẳng phải môn phái này đã bị diệt mười năm trước rồi ư?”

Thiếu niên không đáp. Nhưng trong lòng như có lửa cháy âm ỉ. Dù không nhớ mình là ai, nhưng y biết: bí kíp này… người khác tuyệt đối không thể có được.

Ngoài kia, gió tuyết vẫn cuồn cuộn. Nhưng trong màn đêm, có một cặp mắt đang dõi theo ánh sáng le lói từ căn chòi gỗ. Trong lòng hắn là sát ý lạnh như sương sắt:
"Tìm được rồi... chính là hắn!"