MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 1354: Hồ Nhất Thu.”

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 1354: Hồ Nhất Thu.”

580 từ · ~3 phút đọc

 “Haha ~ chính là công lao của sư tổ, thằng nhóc nhà cậu phúc khí tốt.” Thiên Tuyệt cũng trêu ghẹo Trần Phong Tử.  

“Không cần mấy người nhắc, tôi sẽ không bao giờ quên đại ân của sư tổ.” Trần Phong Tử nói.  

Dương Bách Xuyên cười, anh biết ba người họ đang thi nhau vuốt mông ngựa: “Viên Tiểu Lôi có thiên phú, cũng có vận may, may mắn và tài năng là không thể thiếu trong con đường tu luyện, đôi khi vận may còn quan trọng hơn.  

Về Viên Tiểu Lôi, các người phải bồi dưỡng thật tốt, Võ Đang có xuất hiện yêu nghiệt hay không cũng dựa vào cách đào tạo cậu, cần hơn nữa là bản thân cậu ta phải chăm chỉ luyện tập.  

Còn ba người, Thiên Tuyệt và Trần Phong đều sắp bước vào Tiên Thiên chín tầng, cần tiếp tục nỗ lực hơn nữa, con đường tu hành không tiến tất thối, Minh Giác cũng không tệ, Tiên Thiên tầng bảy, chăm chỉ nỗ lực, tương lai thành tựu của ba người sẽ càng cao hơn.”  

“Vẫn cần phải cảm tạ sư tổ, nếu như không có đan dược của sư tổ, chúng ta cũng không tiến bộ được nhanh như vậy, đại ơn đại đức của sư tổ chúng ta sẽ không bao giờ quên.”  

Ba người Thiên Tuyệt chân thành nói.  

Trong lúc nói chuyện, mấy người họ đã đi tới vách núi cao thẳng đứng, Dương Bách Xuyên nói với ba người họ: “Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa, nghĩ xem nên qua vách núi này thế nào đi.”  

Vừa dứt lời thì có một giọng nói vang lên: “Thiên Tuyệt huynh vẫn khỏe chứ ~”  

Dương Bách Xuyên nhìn qua, là một người trung niên nhà họ Hồ đang đi tới chào hỏi Thiên Tuyệt.  

“Hóa ra là Hồ gia chủ, khách sáo rồi ~” Thiên Tuyệt cũng đáp lại.  

Minh Giác ở một bên Dương Bách Xuyên nói: “Sư tổ, người kia là gia chủ nhà họ Hồ ở Đông Bắc – Hồ Nhất Thu.”  

“Ừ, người này không đơn giản, khí tức trên người ông ta rất đặc biệt.” Ánh mắt Dương Bách Xuyên nhìn về phía Hồ Nhất Thu, một giây sau mắt anh sáng lên, anh nhìn thấy một người con gái trong nhóm nhà họ Hồ, xinh đẹp như tiên nữ, không hề thua kém Triệu Nam và Độc Cô Vô Tình.  

Sau khi Hồ Nhất Thiên và Thiên Tuyệt chào hỏi nhau, ông ta nhìn sang Dương Bách Xuyên, cười hỏi Thiên Tuyệt: “Thiên Tuyệt, vị này phong độ bất phầm, nhìn không giống người của Võ Đang, Hồ Nhất Thu có lễ.”  

Trong lúc nói chuyện, ông chắp tay chào hỏi Dương Bách Xuyên.  

“Haha, vị này là Dương Bách Xuyên, có quan hệ sâu xa với chưởng giáo khai phái Võ Đang, là ta sư tổ của Võ Đang ta, ngoài ra còn là môn chủ Vân Môn.” Thiên Tuyệt cười ha hả giới thiệu Dương Bách Xuyên.  

“Ra mắt Hồ gia chủ.” Người ta cũng đã chào hỏi rồi, Dương Bách Xuyên đương nhiên không thể thất lễ được.  

“Hóa ra là Dương điên tiếng tăm lừng lẫy, nghe tiếng đã lâu uy danh Dương Bách Xuyên của Vân Môn, hôm nay gặp mặt quả nhiên là danh bất hư truyền, thất lễ thất lễ ~” Hồ Nhất Thu chắp tay với Dương Bách Xuyên.