MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 1406: “Điều đó không công bằng!”

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 1406: “Điều đó không công bằng!”

504 từ · ~3 phút đọc

Miêu Mậu Thiên bị Dương Bách Xuyên khích tướng như sắp tức điên tới nơi rồi. Ông ta quá coi trọng danh dự, quá mức để ý tới cái danh Thánh Thủ của giới võ cổ của mình nên đúng là không dám một đồng ý ngay lập tức.  

Ông ta nghĩ một lúc rồi trầm giọng nói: “Thằng nhãi này, nếu cậu không trị được hết kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì thế nào?”  

Làm sao Dương Bách Xuyên có thể không nhìn ra lão già này đang băn khoăn, chỉ là ông ta đang hất ngược chủ đề lại phía anh mà thôi.  

Nhưng anh đã luyện chế đan Kinh mạch thành công rồi, chẳng lẽ còn không trị được khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch hay sao?  

Có đan Kinh Mạch của nước Sinh Mệnh trong tay, đừng nói Thân Đồ Thạch chỉ có vấn đề về kinh mạch, dù anh ta có bao nhiêu bệnh vặt đi nữa, Dương Bách Xuyên cũng chắc chắn có thể chữa khỏi.  

Anh cười lạnh một tiếng và đáp: “Lão già này, nếu tôi không trị khỏi thì sẽ như mong muốn của ông, ông muốn thế nào?”  

Đối mặt với câu nói này của Dương Bách Xuyên, Miêu Mậu Thiên hơi hoảng trong lòng, bởi vì ông ta không nhìn ra chút sợ hãi nào trong mắt Dương Bách Xuyên cả mà chỉ có sự tự tin mãnh liệt.  

“Chẳng lẽ thằng nhãi này thật sự giỏi y thuật hơn lão phu hay sao?” Miêu Mậu Thiên lẩm bẩm trong lòng.  

Nhưng giữa sân có nhiều người như vậy, ông ta đã mạnh miệng nói thế rồi mà lại không chấp nhận điều kiện của Dương Bách Xuyên thì thật sự đang phá hủy danh tiếng của mình.  

Mặc kệ thế nào, bây giờ đâm lao là phải theo lao, cuộc đánh cược hoang đường này chỉ có thể tiếp tục.  

Nhìn Dương Bách Xuyên, Miêu Mậu Thiên lạnh lùng nói: “Thằng nhãi, nếu hôm nay cậu không trị khỏi thì phải tự phế tu vi, cậu có dám không?”  

“Không biết xấu hổ!” Thân Đồ Thành Cương là người đầu tiên lên tiếng mắng.  

Điều kiện Dương Bách Xuyên đưa ra cho Miêu Mậu Thiên là nếu anh trị khỏi thì ông ta phải thừa nhận mình là lang băm.  

Nhưng hiện tại lão già họ Miêu kia lại đưa ra điều kiện cho Dương Bách Xuyên rằng không trị khỏi thì anh phải tự phế tu vi, thiên hạ nào có người nào mặt dày không biết xấu hổ đến thế cơ chứ?  

“Điều đó không công bằng!” Mấy người Thiên Tuyệt cũng hô lên.  

Miêu Mậu Thiên hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Có không công bằng thật không? Lão phu đường đường là Thánh Thủ Y Đạo của giới võ cổ, lại còn là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn. Dương Bách Xuyên là cái thá gì? Sao có thể so sánh với lão phu được?”