MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 1436: Đơn giản là chết trong nháy mắt.

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 1436: Đơn giản là chết trong nháy mắt.

454 từ · ~3 phút đọc

 “Đừng nói chuyện, bám chặt tôi.” Dương Bách Xuyên dặn dò hai đồ đệ mấy tiếng.  

Hiện tại, mặc dù anh đã túm được hai người bọn họ, nhưng cũng xuất hiện thêm vấn đề khác.  

Lúc này ba sư đồ bọn họ cũng không biết đã rơi tới độ sâu nào.  

Dù sao thì dưới uy áp của cơn lốc xoáy mạnh hơn gấp mười lần, Dương Bách Xuyên phát hiện mỗi khi lốc xoáy chuyển động, giống như đang rút xương ra khỏi cơ thể, hút đi một lượng chân khí khổng lồ từ trên người anh.  

Theo lý mà nói, một viên đan Thiên Nguyên đủ để anh tăng lên một bậc tu vi, nhưng chỉ trong thời gian nháy mắt, chân khí trong người anh lại chẳng còn bao nhiêu.  

Sau khi nuốt xuống viên đan Thiên Nguyên thứ hai, Dương Bách Xuyên chuẩn bị kéo hai đồ đệ bay lên.  

Có điều, lúc này anh đột nhiên nghe thấy tiếng gió gào thét, và tiếng sấm mơ hồ bên tai.  

“Vù vù vù~”  

“Ầm ầm ầm ~”  

Trong nháy mắt gió lốc gào thét và sấm chớp xuất hiện trên đỉnh đầu.  

Dương Bách Xuyên cười khổ, xem ra muốn lên cũng không dễ rồi.  

“Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì vậy, ngoài gió lốc kỳ lạ này ra, bây giờ còn xuất hiện cả sấm chớp nữa.” Đáy lòng anh thầm chửi rủa, khóe mắt có thể nhìn thấy tia chớp lóe ra từ trong gió lốc.  

“Rắc rắc ~”   

Sấm sét đột nhiên xuất hiện, như thể có mắt, bổ thẳng tới người Dương Bách Xuyên.  

“Nắm chắc ~”  

Dương Bách Xuyên hét lớn với hai đồ đệ.  

Vừa dứt lời, Dương Bách Xuyên chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, chân nguyên trong cơ thể bị tia chớp làm cho rối loạn.  

Anh giữ chặt lấy Độc Cô Hối và Võ Kiếm không hề buông tay, nhưng dưới lôi diện, cơ thể anh mất đi trọng tâm.  

Trời đất quay cuồng, cả ba người rơi thẳng xuống.  

“Aaa~”  

Ba sư đồ rơi xuống vực trong tiếng kêu la thảm thiết.  

Lúc này, bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng gió gào thét đi kèm với sấm chớp rền vang.  

Cơ thể ba người hoàn toàn mất đi thăng bằng, bị một lôi diện đánh cho mất cả phương hướng.  

Dương Bách Xuyên chưa từng nghĩ sấm chớp lại có uy lực như vậy.  

Đến bây giờ anh mới hiểu câu ‘Thiên uy khó dò’ mà sư phụ Vân Thiên Tà thường hay nói, đương nhiên thiên uy trong lời của sư phụ anh chính là đang ám chỉ sức mạnh của thiên đạo.