MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 176: Bởi vì thứ anh dùng chính là chân khí.

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 176: Bởi vì thứ anh dùng chính là chân khí.

508 từ · ~3 phút đọc

 Từ nhỏ đã có bệnh sạch sẽ, đánh chết cũng sẽ không há miệng.  

Dương Bách Xuyên nhìn miệng Ninh Kha mím chặt, lúc này cũng không biết bất chấp cái gì, nếu không cứu cô ta thì anh cũng thật sự bó tay.  

Anh hừ lạnh nói: “Cảnh sát ngực to không có não, cô có thấy rõ đây là nhân sâm năm trăm năm không, coi như là đổi một chiếc xe khác cũng không có vấn đề gì, há miệng, đây là đang giữ mạng cho cô.”  

“Ngay cả tiên đan tôi cũng không ăn vì anh quá ghê tởm, sao lại cắn ở trong miệng anh rồi cho tôi ăn? Cho dù chết tôi cũng không ăn.” Ninh Kha trừng mắt suy yếu nói một tiếng.  

Dương Bách Xuyên sửng sốt phản ứng lại, thì ra cô ta có bệnh sạch sẽ!  

Anh ha ha cười nói: “Không phải do cô.” Trong lúc nói chuyện anh trực tiếp mở miệng cô ta ra, mạnh mẽ nhét một miếng nhân sâm vào miệng, đưa tay điểm vài cái lên người, đã nuốt xuống bụng.  

“Khụ khụ. Tôi... Tôi muốn giết anh ~” Ninh Kha trợn trắng mắt.  

“Chờ cô có sức lực rồi nói sau.” Giờ phút này Dương Bách Xuyên rất thô bạo, đưa tay đặt trên người cô ta, cầm một cái xé nát cái bộ quần áo cô ta mặc trên người, chuẩn bị giúp cô ta lấy đạn.  

Nhưng ngay sau đó, sau khi nhìn thoáng qua, anh không thể không nói: “Chuột Mickey wow ~” trong khi nói chuyện vẫn còn theo bản năng nuốt nước bọt.  

Mà Ninh Kha nhìn thấy vẻ mặt Dương Bách Xuyên như tên háo sắc cộng thêm với thủ đoạn thô bạo của anh, vừa tức vừa xấu hổ, ánh mắt ngay lập tức ngất đi.  

“Ha ha, ngất đi cũng tốt, bớt việc.” Dương Bách Xuyên nở nụ cười, một bàn tay để lên ngực cô ta.

Bàn tay của Dương Bách Xuyên đặt trên miệng vết thương của Ninh Kha, cũng có một chút xấu hổ.  

Bởi vì miệng vết thương chỉ cách ngực của cô ta một inch, lòng bàn tay của anh không nghiêng không lệch dính liền lên phía trên.  

“Cảm xúc cũng không tệ.” Người nào đó nói thầm một câu trong miệng.  

Cũng may lúc này Ninh Kha hôn mê bất tỉnh, nếu không chắc chắn sẽ liều mạng với anh.  

Tất nhiên loại thời điểm này, Dương Bách Xuyên cũng không dám tiếp tục chậm trễ, nếu còn chậm trễ nữa, cô nàng này sẽ gặp nguy hiểm, cho dù anh có chân khí trong người cũng khó cứu nổi.  

Vứt bỏ tạp niệm trong đầu, hít một hơi thật sâu, vận chuyển chân khí trong cơ thể lên bàn tay, anh muốn dùng chân khí hút viên đạn trong cơ thể của Ninh Kha ra ngoài.  

Mặc dù chưa làm bao giờ, nhưng chân khí cường đại, về lý luận Dương Bách Xuyên biết có thể.