MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 185: "Mẹ mày thả anh Tam ra!"

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 185: "Mẹ mày thả anh Tam ra!"

456 từ · ~3 phút đọc

 Cung Lăng Phong trừng mắt, nhưng cũng không nói gì nữa.  

Ai dè lúc này Dư Giai đi phía sau Dương Bách Xuyên bỗng hét lên: "Á! Anh!"  

Dương Bách Xuyên quay lại thì thấy một bàn tay đặt trên mông Dư Giai, anh giận dữ nhìn một thanh niên trong đám.   

"Hì hì, cô em này sờ sướng tay ghê." Thanh niên cười hềnh hệch, sau đó duỗi tay về phía ngực Dư Giai.  

Dương Bách Xuyên híp mắt kéo Dư Giai ra sau lưng rồi túm lấy tay thanh niên với tốc độ nhanh như chớp.  

Rắc!  

Lần này anh thẳng tay bẻ gãy ba ngón tay của đối phương.  

"Á!"  

Thanh niên kêu ré lên như chọc tiết lợn.  

"Mẹ mày thả anh Tam ra!"  

Mấy tên côn đồ ở bên cạnh vừa chửi mắng vừa lao tới.  

Cung Lăng Phong tinh mắt, đá một tên đang nhào tới ngã lăn ra đất.  

Dương Bách Xuyên vốn đang khuyên can Cung Lăng Phong đừng gây chuyện, nhưng họ không muốn gây chuyện mà người ta lại động chạm trước, đặc biệt là đùa giỡn Dư Giai, điều này đã chọc Dương Bách Xuyên tức giận. Anh và Cung Lăng Phong ra dăm ba chiêu đánh gục năm tên côn đồ.  

Sau đó, anh híp mắt nói với tên côn đồ sờ mó Dư Giai: "Xin lỗi đi!"  

Đau đớn khiến Trần Tam tỉnh rượu phân nửa. Gã biết là mình đụng phải kẻ khó chơi rồi, nhưng bảo gã xin lỗi thì hơi khó. Từ trước tới giờ gã hoành hành ngang ngược ở huyện nhỏ này, không ai dám không nể mặt gã.  

Thấy Dương Bách Xuyên lạ mặt, không phải người thường gặp trên thành phố, cho nên gã chẳng sợ, nói rất hùng hồn: "Trông chú mày lạ mặt, chắc hẳn không biết Trần Tam là ai đúng không? Xin lỗi á? Ha ha, tốt nhất là mày xin lỗi tao trước đi, nếu không hôm nay tao sẽ khiến mày nằm thẳng cẳng ra ngoài, mày có tin không?"  

Dương Bách Xuyên nhếch môi cười. Đến Hoa Đầu là côn đồ hàng thật giá thật ở Cố Đô anh còn chẳng sợ, sao có thể bị côn đồ ở huyện dọa dẫm?  

Hồi học cấp ba Dương Bách Xuyên từng nghe nói côn đồ ở huyện rất phách lối, lúc đó anh không tin vì chưa tiếp xúc bao giờ, hôm nay anh muốn xem thử.  

Anh thình lình giơ chân giẫm lên tay Trần Tam.  

Rắc!  

"Á!"  

Dương Bách Xuyên không nhấc chân ra khỏi tay Trần Tam.  

Trần Tam kêu la oai oái vì đau đớn, mấy tên côn đồ bên cạnh gã cũng sợ tái mặt.