MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 243: Việc này nói lên điều gì?

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 243: Việc này nói lên điều gì?

502 từ · ~3 phút đọc

 Nếu không vì chữa khỏi chân cho Miêu Thúy Hoa trong một lần, thì anh sẽ không liều mạng như vậy, có thể bắt đầu từ mười hai châm rồi cách mấy ngày lại tăng thêm số lượng châm cũng được.  

Nhưng tính tình Dương Bách Xuyên hơi nóng vội, hơn nữa anh biết mẹ con Viên Kim Phượng rất mong hồi phục, vì vậy anh dứt khoát khiêu chiến cực hạn của bản thân, thực hiện bảy mươi hai châm. Kết quả là bản thân mệt lử.  

Châm pháp Châm Âm Dương Ngũ Hành bắt đầu từ mười hai châm lên đến hai mươi tư châm, ba mươi sáu châm, bảy mươi châm, cuối cùng là một trăm linh tám châm. Mỗi giai đoạn có tác dụng khác nhau, càng về sau càng khó thực hiện, nhưng kết quả đạt được cũng tốt hơn.  

Dương Bách Xuyên cũng biết bảy mươi hai châm hôm nay là quá sức mình. Nếu tu vi của anh tiến thêm một bước lên đến Luyện Khí kỳ tầng ba, thì việc châm cứu sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.  

Anh thầm nhủ mình phải cố gắng tu luyện mới được. Trong truyền thừa của sư phụ, cái gì cũng chiếu theo tiêu chuẩn của người tu chân, không có nền tảng tu vi thì có rất nhiều công pháp anh không thể thực hiện.  

Dương Bách Xuyên nằm trên sofa, Viên Kim Phượng rót cho anh một cốc nước.  

Anh vươn tay nhận thì phát hiện ra tay mình run bần bật.  

Lúc này Viên Kim Phượng giống như một người chị gái chăm sóc em trai bị ốm: "Cậu nằm yên đó, để chị đút cho cậu uống."  

Cô ấy vừa nói vừa dùng một tay đỡ sau lưng Dương Bách Xuyên, tay còn lại đưa cốc nước đến bên miệng anh.   

Tên họ Dương nào đó thích ý uống một hớp, cảm thấy cốc nước này thật ngọt.  

Anh nhìn Viên Kim Phượng, thầm nghĩ trong lòng: "Bây giờ chị thành hầu gái bưng trà rót nước cho em thật rồi này. Cảm giác rất tuyệt vời, ha ha!"  

Nhưng tiếc là những điều tốt đẹp luôn ngắn ngủi. Dương Bách Xuyên hãy còn lưu luyến mà Viên Kim Phượng đã buông anh ra.  

Lúc này anh cảm thấy buồn ngủ, mí mắt nặng trịch, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.  

...  

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, anh bị Viên Kim Phượng lay dậy.  

"Nhóc Xuyên mau dậy đi! Dậy nào!"  

Dương Bách Xuyên mở mắt ra hỏi: "Sao vậy chị?"  

"Mẹ chị nói là chân hơi đau, có phải là cần rút châm rồi không?" Viên Kim Phượng không hề lo lắng, trái lại còn hết sức vui vẻ.  

Chân của mẹ cô ấy đã mất cảm giác hơn mười năm, bây giờ mẹ lại nói là cảm thấy đau.  

Việc này nói lên điều gì?  

Nói lên Dương Bách Xuyên châm cứu có hiệu quả nhanh chóng.