MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 267: "Ngọc giản? Đó là cái quỷ gì?"

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 267: "Ngọc giản? Đó là cái quỷ gì?"

442 từ · ~3 phút đọc

Sau khi sư phụ Vân Thiên Tà nhìn thấy xương giao long dưới đáy hồ Tiên Nữ, ông từng nói có lẽ trên trái đất có di tích tu chân.  

Bây giờ nhìn thấy bộ xương trong tư thế tĩnh tọa này, Dương Bách Xuyên lập tức cho rằng hang động này chính là di tích nền văn minh tu chân cổ.  

So với sức hấp dẫn của rượu Khỉ thì Dương Bách Xuyên vẫn cảm thấy hứng thú với bộ xương này hơn.  

Bởi vì người tu chân xuất hiện trên trái đất là chuyện hiếm, đương nhiên việc coi bộ xương khô thành người tu chân chỉ là suy nghĩ trong lòng anh mà thôi, có thể đó là võ giả cũng không chừng.  

Con chồn Hương Hương tham ăn dẫn đầu chạy băng băng đến hồ rượu Khỉ rồi nhoài ra bờ hồ, cái đầu nhỏ ngụp vào trong rượu Khỉ.  

Lần này nó chọc cho vua khỉ lông vàng trong tay Dương Bách Xuyên phát ra tiếng kêu "kéc kéc" quái dị, bầy khỉ phía sau cũng kêu theo, như thể đang tố cáo con chồn uống trộm rượu Khỉ của chúng nó.  

Dương Bách Xuyên lạnh lùng hừ mũi, véo cổ vua khỉ lông vàng làm nó bị đau phải ngậm miệng.  

Một đám khỉ phía sau cũng yên tĩnh, vẫn giữ khoảng cách với Dương Bách Xuyên, trơ mắt nhìn con chồn uống rượu bên bờ hồ.  

Dương Bách Xuyên biết con chồn tham ăn nên cũng mặc kệ nó. Dù sao cũng có cả một hồ rượu Khỉ, nó không uống hết được. Anh dứt khoát đi đến trước bộ xương quan sát.  

Bộ xương ngồi trên giường đá, trên người chỉ có một bộ quần áo màu vàng ánh tím kiểu cổ không bị mục nát, ngoài ra không còn thứ gì khác.  

Dương Bách Xuyên lễ phép khom người vái ba lạy.  

Nào ngờ sau khi anh vái xong, bộ xương này bỗng vỡ vụn.  

Biến cố bất ngờ xảy ra làm Dương Bách Xuyên giật mình, vội vàng chắp hai tay trước ngực khấn: "Xin tiền bối đừng trách tội, con cũng chỉ vô tình đi nhầm vào bảo địa. Xin đừng trách con, đừng trách con..."  

Anh khấn một tràng rồi mới đứng dậy, nhưng ngay sau đó anh trông thấy trên giường có một dòng chữ.  

Anh đi đến thổi sạch bụi, trên đó viết một dòng chữ phồn thể: "Người có duyên có thể xem ngọc giản, ta tặng cơ duyên bên trong!"  

"Ngọc giản? Đó là cái quỷ gì?" Dương Bách Xuyên ngạc nhiên, lẩm bẩm một mình.