MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 285: Anh nghĩ chắc là đi ra ngoài rồi.

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 285: Anh nghĩ chắc là đi ra ngoài rồi.

541 từ · ~3 phút đọc

 Khuôn mặt con khỉ hay giờ còn gọi là Hầu Đậu Đậu mơ màng.  

Dương Bách Xuyên đau đầu, ngẫm lại cũng đúng, nó làm sao biết cái gì là WC chứ.  

Trong lòng anh nghĩ, vẫn nên để sau này dạy dỗ từ từ đi.  

Lúc này sắc trời cũng đã sáng, thấm thoát một đêm trôi qua, hôm nay anh cũng chuẩn bị khởi hành trở về Cố Đô.  

Rời khỏi nhà bà nội và em gái sớm hơn một ngày thì bớt đi một phần nguy hiểm cho bọn họ, mục tiêu của tất cả các võ giả cổ đều nhắm vào anh, chỉ cần thu hút tầm mắt của bọn họ đến Cố Đô là được rồi.  

Quê nhà có Trần Bảy Roi ở đây, vấn đề không lớn lắm, dù sao theo lời Trần Bảy Roi nói, võ giả cổ trong giới võ cổ vẫn có đạo nghĩa giang hồ, như La Phù Nữ và Tu La,... những võ giả cổ không có nguyên tắc chỉ chiếm số ít. Hơn nữa, toàn bộ giới võ cổ cũng không có bao nhiêu cường giả Ám Kình tồn tại.  

Mặt khác, Dương Bách Xuyên cũng muốn biết Lưu Tích Kỳ đã phát triển công ty như thế nào rồi, chính anh cũng chỉ xin nghỉ ba ngày ở chỗ Triệu Nam, bây giờ tính toán cũng đã qua chín ngày rồi... chắc sẽ có rất nhiều người lo lắng.  

Cho nên hôm nay anh nhất định phải đi.  

Để tránh phiền phức phải giải thích nhiều, anh đã thả Hầu Đậu Đậu trở về không gian bình Càn Khôn, dù sao ở trong bình Càn Khôn cũng khoảng ba mươi mét vuông, Dương Bách Xuyên hơi động suy nghĩ là có thể cho Hầu Đậu Đậu một căn phòng tối nhỏ, nó cũng không thể phá hoại được những đồ đạc cất giữ ở bên trong.  

Sau khi đi ra ngoài chào tạm biệt bà nội và em gái, tiếp đó anh tìm Trần Bảy Roi dặn dò vài câu, còn giao đan Tôi Thể và rượu khỉ cho hắn, điều này làm cho Trần Bảy Roi cảm động đến nước mắt lưng tròng...  

Lái xe đến đầu thôn, Dương Bách Xuyên xuống xe định đi chào tạm biệt Viên Kim Phượng, dù sao cũng phải đi rồi, ba ngày không gặp cô, anh cũng rất nhớ cô.  

Ai ngờ đi vào nhà Viên Kim Phượng lại phát hiện cửa lớn đã khóa chặt, trong nhà không có ai, anh nghĩ chắc là đi ra ngoài rồi.  

Anh lấy điện thoại ra định gọi điện thoại cho cô, lại phát hiện điện thoại hết pin.  

Anh cười khổ, chỉ đành bỏ qua thôi, đi lên núi mấy ngày, sau khi trở về lại vội vàng luyện đan nên không có xem qua điện thoại di động có còn pin hay không.  

Sau khi lên xe, anh sạc điện thoại di động và trực tiếp khởi động xe rời đi.  

Còn về em gái Dương San San của anh, chờ sau khi cô bé khai giảng đại học, anh lại quay về đón cô bé cũng được, dù sao cũng còn hơn hai mươi ngày nữa mới khai giảng.