MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 4438: Cứ vậy mà tiêu đời rồi

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 4438: Cứ vậy mà tiêu đời rồi

689 từ · ~4 phút đọc

Biên Long cứ vậy mà mất rồi!

Tất cả mọi người trơ mắt nhìn Biên Long biến thành xác khô. “Lão... Lão Biên!”

Diêu Bất Ngôn có quan hệ khá tốt với Biên Long run giọng hô to.

Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi, Biên Long đã chết, chỉ bị ánh sáng minh văn lấp lánh bên dưới quan tài máu chiếu vào thôi đã biến thành xác khô.

Dường như, bỗng chốc nó đã hấp thụ hết tất cả tinh huyết sức sống của Biên Long, cũng không hề xuất hiện phản kháng.

Phải biết rằng Biên Long đường đường là cảnh giới Hỗn Nguyên Đạo Tiên trung phẩm đấy!

Cứ vậy mà tiêu đời rồi.

Tất cả mọi người vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, mẹ nó đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Mọi người chỉ thấy huyết quang lấp lóe, tu sĩ Hỗn Nguyên Đạo Tiên trung phẩm này đã mất mạng, không nhìn thấy là người nào hoặc thủ pháp giết người cụ thể nào.

Đây mới là chỗ khủng bố.

Dương Bách Xuyên vung tay ngăn chặn Diêu Bất Ngôn, hắn sợ Diêu Bất Ngôn kích động cũng xông lên, bây giờ tình hình không rõ ràng, không thể lại xảy ra chuyện gì nữa.

Đúng lúc này, mọi người phát hiện minh văn màu máu dưới chân bắt đầu tản ra vầng sáng màu máu nhạt, giống như Biên Long đã làm vận chuyển minh văn ở mặt đất.

“Lão Bảo thấy sao?” Dương Bách Xuyên hỏi Bảo Thuận Quang.

Theo Dương Bách Xuyên thấy minh văn ở đây rõ ràng cũng là loại trận pháp quỷ dị nào đó.

“Chủ nhân, trông đúng thật là loại trận pháp nào đó, nhưng ta chưa từng thấy bố cục minh văn này, thực sự không nhìn ra điểm then chốt bên trong.” Bảo Thuận

Quang nghiêm trọng nói.

Cái chết của Biên Long bỗng chốc khiến cảm xúc của mọi người đều rơi xuống đáy cốc.

“Mọi người đều cẩn thận, tuyệt đối đừng tiếp cận đồ án minh văn hình tròn bên ngoài quan tài máu kia.”

Dương Bách Xuyên quát to, cũng quan sát chỗ quan tài máu.

Môi trường bây giờ rất lạ, chỗ bọn họ đang đứng trông thì có vẻ là hơn trăm mét vuông, xung quanh vẫn bị sương máu mông lung bao phủ.

Trăm mét trên đỉnh đầu cũng vậy, dưới chân thì trông giống như đang đứng trên thủy tinh trong suốt, có khắc họa từng minh văn phức tạp.

Căn nguyên của mỗi một minh văn đều tụ tập về phía chỗ quan tài máu, tạo thành một hình tròn có đường kính khoảng ba mươi mét.

Quan tài máu xuất hiện phía trên minh văn hình tròn, cách mặt đất một mét, trông có vẻ như được loại sức mạnh vô hình nào đó đang kéo lấy quan tài máu.

Trên huyết quang cũng có từng minh văn như ẩn như hiện, trông hơi khác minh văn dưới đất.

Bây giờ thì sao?

Sau khi Biên Long biến thành xác khô, cả minh văn hiện ra trên mặt đất trong suốt tựa như đều được kích hoạt, bắt đầu tỏa sáng lấp lóe.

Mọi người đều biết chỗ minh văn hình tròn dưới quan tài máu kia chính là cấm địa, mà quan tài máu lại càng là chỗ cấm trong cấm địa.

Cái chết của Biên Long chắc chắn có liên quan tới quan tài máu.

Vấn đề bây giờ là Dương Bách Xuyên biết không đơn giản như vậy, bọn họ. không đến gần quan tài máu, không bước vào trong đồ án minh văn hình tròn thì có thể mọi chuyện đều êm đẹp.

Bởi vì hắn phát hiện minh văn ở mặt đất chỗ bọn họ đứng vẫn đang phát sáng.

'Vầng sáng màu đỏ nhạt lấp lóe, mặc dù tạm thời không xảy ra chuyện gì, nhưng nghĩ tới cái chết quỷ dị vừa rồi của Biên Long, hắn cảm thấy không phải chuyện tốt đẹp gì.

Sau khi suy nghĩ, hắn vội vàng nói: “Mọi người mau chóng kiểm tra xem xung quanh có chỗ nào không có minh văn không? Chỗ minh văn này lấp lóe chắc. chắn không phải là chuyện tốt gì.”